10/16/2012

BÚT NGHIÊNG VẼ CHỮ



(Hình trên mạng)

Vạt nắng trãi dài trên triền dốc thoai thoải ngoài kia không đủ sức kéo em ra khỏi khối mông lung trầm mặc. Như một định hình nghiệt ngã hút em vào sâu hoắm hư ảo kiếp nhân sinh.
Lắng lòng xuống một vùng nhẹ nhàng cô tịch nghe tâm can réo gọi nỗi đói thèm năng lượng sáng như vạt nắng ngoài kia. Dẫu biết rằng cái hư ảo chả bao giờ là thực nhưng nó luôn khiến lòng người quặn thắt khi được nó chế ngự hùng hồn bằng bản hoài ca.
Ai đó râm ran nghe mưa đêm, réo rắt một cung đàn, thi thản một làn gió khuya buốt vào da thịt… rồi thánh thót bật mình trào phúng những vần thơ, những văn từ miên tả… Riêng em giữa chói chang nắng hè rực rỡ, giữa hoa hòe bảy sắc ngày xanh, giữa lóng ngóng thu về, giữa đông trời mờ mịt… vẫn cứ dềnh dàng một chút mênh mang khôn tả. Dặn lòng rồi mà dặn mãi vẫn chưa xong…
 Xin cấm ngọn bút nhớ vào lòng phe phẩy vài đường thơ, tung tóe vài mớ văn chương thoi thóp chào đời, rồi ngậm ngùi bất tỉnh trước mảnh hồn đơn đau đáu một khối tình si. Nghe rõ quanh đây giông tố của nhớ kéo về, cuồn cuộn thanh âm dư chấn rung chuyển địa hình người rồi lan tỏa tới từng mạc-na tế bào cơ thể. Quyết nhấc bút lên đâm toạc nỗi nhớ kia, chẻ niềm mông lung đó ra từng mảng nhỏ chơi vơi tợ như những con chữ ngô nghê, ngoan hiền ngây thơ đến lạ. Mà vẫn nghe lòng khắc khoải vô chừng…
Này cà phê đắng, giọt vắn giọt dài không lấp nổi vết nứt trên môi hà cớ gì em phải ngụm từng ngụm đắng đó vào lòng cho gầy gộc chùm ảnh cũ trong tim? Vặt nắng lóng lánh hương đời tỏa sáng kia ơi sao không kiên hùng về rửa gội bao mảng nhớ rêu phong âm u bám chặt trong lòng nhờn nhợt xanh xao? Hay cái cố chấp lạnh lùng của Ngu nữ đã bào mòn vào từng mạch máu nóng đang bừng cháy, từng nhịp thở nén dồn cho lồng phổi ứ căng, từng dòng nhựa rỉ tan trong xương tủy nên ánh sáng vàng son kia không đủ sức bật tung vậy?
Nghĩ mà thương dậy, chạy về quá khứ, rồi nhào nặn con chữ ê a ghép lại cho tròn những dòng tư lự, chứ ngoài kia - vùng trời bừng sáng đó lũ trẻ vẫn nô đùa, chim vành khuyên vẫn tự khúc líu lo, hàng cây xanh vẫn vươn mình níu lấy từng hơi ấm của nắng tỏa về. Ngụm đắng lòng cũng lan dần chan chát vị rồi khẽ khàng dỗ ngọt đôi môi…
Xem kìa! Cả những cành hoa hoang dại, đài cát kêu sa hay những chàng bướm nhạt nhòa xấu xí cũng rất tự hào ưỡn mình theo vạt nắng dâng hết việc làm đẹp cho đời, cho thế gian này thì lầm lũi gì em phải tự nhốt chính em vào bàn bạc một màu tương? Em nên chăng chuyển xoay thanh kiếm bút chém nát khối hình vô vị cứ bám riết này trong em?  Mặc nhiên cho luồng chữ ngạt ngào hương đời nắng kịp chen về len tỏa khắp châu thân?
Khúc thụy du ngân nga bổng trầm loan vào nắng công phá bức tường thạch nhũ tự thân làm dịu nỗi miên man vô cùng tận. Cánh cửa địa đàng tĩnh mịch nào đâu dễ mở bung, họa hằng chăng cố vạch lối tìm đường xuôi ngược hoặc vượt tường mà thông. Ờ phải rồi, tự chính mình sải dài tay ra đón lấy cái nhiệm màu vô biên an nhiên tự tại này thôi, dẫu điệp trùng lần cứ vấp phải kiếp nhớ khúc khuỷu quanh co. Nẩy tay níu lấy sợi nắng vàng lấp vội mảng rêu phong mỏng manh run rẩy. Vặt nắng dài ngập ngừng, bỡ ngỡ thì trinh nữ thu mình ngồi thỏm vào lòng em, giương ánh mắt ngơ ngác như trẻ thơ mè nheo mẹ, cộng hưởng năng lượng đây rồi.
Chỉ kịp nhận ra khối sầu nhớ méo mó biến dạng tan dần, tan dần…
  
B_H

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )