2/23/2013

PHẢI CHĂNG LÀ VÔ THƯỜNG?

Hình trên mạng
Viết v một anh tâm thần hiền sống tại chợ quê  gần nhà, mỗi khi lên cơn điên anh xin một hơi thuốc lào và chế ngự nó bằng cách lắc cái đầu, lắc đến khi nào anh ngã quỵ như chiếc lá rụng hẳn bên đường thì anh sẽ mơ h tỉnh lại và cười hiền tiếp sống ... Không ai biết anh đâu đến và nhớ chính xác anh đến tự khi nào, để rồi anh c tá túc mãi ở cái chợ quê hơn mười năm qua nhờ vào tình thương của mọi người nơi đây.... 
Tôi nhìn anh như thế có đến hơn hàng trăm lần và hôm nay cảm xúc lại ùa về dâng tràn nên ghi lại chia sẻ cùng các bạn nhân ngày RẰM THÁNG GIÊNG...
Chỉ là một thoáng cảm xúc của riêng mình thôi các bạn !
Không chnh chu, không trau chuốt.... 


***
Chợ quê nghèo cây gỗ tạm che
Người về buổi chợ lật đật quê
Lếch thếch thân anh đời vắt vẻo
Níu điếu cày vo vắn thuốc rê

Anh nào muốn khởi cái nghiệp điên
Trời chăn chiếu đất sống cảnh thiên
Nhân loại giùm anh gìn mạng sống
Tháo cởi quanh mình khuôn xích xiềng

Nơi ngủ anh hoang tàn bia địa
Áo quần bươm rách thân chơ chìa
Mỗi lần thấy đói anh xòe kiếm
Dăm bạc mềm tiếp kiếp lặc lìa

Khi cơn cuồng trí chỉ lắc đầu
Thân gầy cứ lắc - lắc thật lâu
Dáng anh quẹo xuống như vừa chết
Kiếp nghiệp xiên quàng anh phải đau

Cứ mỗi bận thấp thoáng dáng người
Mặt hiền chân đất góp nụ cười
Chôm bôm tóc xù anh cứ gãi
Lóng ngóng bàn tay miệng cố lời

Khổ trần tạo hóa hay vô thường?
Ba sinh oan nghiệt hay đoạn trường?
Anh hóa thần đồng hay tượng đá?
Vô thưởng vô lo cái kiếp cuồng

Anh điên như rứa hóa lại hay
Buồn vui thế sự chẳng vào tai
Ngẩn ngơ quên hết đời chua xót
Vô tình anh gửi mắt tôi cay…
B_H

18 nhận xét:

  1. Ở đời chán vạn cái nhiêu khê
    Càng biết càng đau đến thảm thê
    Giá như quên phắt điên ngay được
    Cuộc thế nhẹ tênh chẳng nặng nề
    .
    Buồn vui trần thế đã chán chê
    Ước được như anh điên chẳng dễ
    Vô lo vô nghĩ vô toan tính
    Lắc đầu quầy quậy khi thuốc phê!
    .
    Mà HB ơi được như anh điên là hay nhất đấy , những gì không biết nhưg được người đẹp đồng cảm thế thì anh cũng đang điên lên đây! HèHèHè!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tỉnh người lại chán cái nhiêu khê
      Muốn điên tức thời bỏ thảm thê
      Cố điên giây lát càng thêm tỉnh
      Nhìn người điên ấy khuất não nề
      .
      Điên vì trần thế đã chán chê
      Nên quên quá khứ, bỏ lối vế
      Sau nụ cười hiền liền vác điếu
      Sẵn sàng buông bỏ lúc khói phê!
      .
      Thì đó! HB cảm được chỗ thảnh thơi của anh điên đó nên mới chia sẻ nè...
      Hè hè hè... Sỏi cũng cứ "móc ngéo" xong mới chịu zề....

      Xóa
  2. Nghiệp trướng ai gieo phải phận hèn
    Lang thang sống trọn kiếp anh điên
    Người đời ghẻ lạnh luôn xa lánh
    Một chút chông chênh thấy muộn phiền

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái điên chướng nghiệp vẫn có hiền
      Thấy anh vô ưu cái cảnh tiên
      Tự dưng thôi thúc vài câu cú
      Xúc cảm dâng trào nghĩ huyên thuyên...

      Xóa
  3. Tất cả chìm trong giấc ngủ. Thế là xong!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng đều phải như thế_MỘT LẦN!

      Xóa
  4. Qua thăm em ,chúc em cuối tuần vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB cám ơn anh TB nhiều!
      Ngày nghỉ vui vẻ, khỏe mạnh anh nhé!

      Xóa
  5. Trả lời
    1. HB cảm ơn Bác Thái!
      Chúc Bác nhiều niềm vui và sức khỏe!

      Xóa
  6. Cuộc nhân thế tỉnh, điên, điên, tỉnh
    Kiếp hồng trần tưởng tỉnh hóa điên !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi! Lập luận của chị Cúc sao mà hay và chuẩn thế?
      Siêu lắm chị Cúc à!
      Ôm chị nè!

      Xóa
  7. Thư thích đoạn thơ cuối. Có cái gì đó triết lý và sâu sắc. Thật đúng là một khoảng lặng.
    Một tuần mới đầy ắp tiếng cười nhé Hà Băng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng! HB cám ơn Anh Thư nhé!
      Một tuần nhiều năng lương mặt trời xanh nhé AT!

      Xóa
  8. Chẳng phải ông khùng chẳng phải điên
    Ông sống trong đời với thiên nhiên
    Thoả sức nhân tình vui với khóc
    Ông vẫn vui cười với thiên nhiên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đặc ân trời ban có phải không?
      Chẳng làm người lớn cứ thong dong
      Tâm trí trẻ thơ hoài hoài kiếp
      Vô cảm vô lo cứ đánh đồng...

      Xóa
  9. Cái bệnh nặng nhất của đời sống, ấy là sự buồn. Cô giải thích giúp con câu này với. Con không hiểu lắm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB không là nhà tâm lý học KC à!
      Nhưng theo HB kinh nghiệm thì do ta thiếu niềm tin, hy vọng và nụ cười nên ta bị bệnh buồn theo đuổi đấy KC..
      Rồi thì buồn cũng sẽ qua và ngay mai lại thêm ngày mới...
      Hãy đừng hoang phí thơi gian, tuổi trẻ vào bệnh buồn KC nhé!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )