12/14/2013

CÓ LẼ


Có lẽ em đã hết nhớ anh
Những suy nghĩ mỏng manh tợ làn sóng sánh nước
Chẳng quẩn quanh em nữa
Thi nhau rửa trí
Mùa đông về âm ỉ lạnh
Rợn da, run tóc, cuống cuồng từng thớ thịt
Em không còn thèm hơi ấm ngày cũ chằng chịt
Một thời đắm đuối chì chít trái tim em
Môi mắt thèm
Vòng ôm êm ái…

Có lẽ em vừa quên rồi hoang hoải
Nửa cuộc đời bươn chãi tìm kiếm ấm bàn tay
Mùa đông cũng vừa về lại đâu đây
Ngoài ngõ súng sính áo ấm vào ngày
Mặt trời đỏ
Tình yêu nhỏ
Trùng trùng vũ trụ vẫn duyên say
Chỉ riêng em một hơi thở thỏa đầy
Ánh mắt vừa khô ráo nhìn mây
Gầy vai nào không còn run rẩy, tím tái
Bon chen

Có lẽ những con chữ thân quen không còn lưu trữ
Một khái niệm vĩnh hằng
Yêu là nhất
Hay cho là nhất nữa anh ơi
Đâu đó mặc định vừa luồn lách luật trời
Trốn rong chơi
Tìm vườn hoa tươi đón nắng
Dù tiết lạnh run người dai dẳng
Tê hẳn cả mười đầu ngón tay
Đôi môi vết nứt đầy không rỉ máu
Đuôi mắt mờ cần cuộc mổ nhân tạo
Nơi lồng ngực trái tim ao ước ngủ
Đập nhịp nhàng vì không có nỗi nhớ bao quanh
Trái đất xanh
Em cũng đành quên nhớ

Có lẽ những tế bào ụ mỡ
Tạo di căn yêu nhất
Cũng lặn dần theo mầu nhiệm thời gian
Biết đâu cũng vì ánh sáng chị Hằng
Dẫn em anh xa dần nhung nhớ
Về lại bình yên
Tháng ngày đồng nhất
Lúc ta chưa từng quen biết
Lúc con chữ chưa đi vào ngã nghiệt
Như trùng diệt
Lạ xa

Có lẽ em sẽ cất hôm qua
Nơi điểm hồng lưu bút
Không còn giở ra xem thường trực
Như chính em vẫn quen làm như thế
Anh nhé
Tình mình cạn kiệt
Vì không thiệt gần nhau….!!!
B_H

26 nhận xét:

  1. Có lẽ, một bài thơ hay, không hẳn vì ai cũng công nhận nó hay thì nó hay, mà đôi khi, nó hay, vì nó chạm vào niềm riêng của người đọc . Không hiểu sao, hôm nay, tháng 12 cũng đã đi gần nửa đoạn đường, đáng ra là tháng mong đợi nhất của em suốt một năm qua, giờ thì...lại trở thành một tháng ...ám ảnh. Tự dưng, đọc bài thơ này của chị, em thấy buồn vô hạn, cứ nhoi nhói..
    " Có lẽ những con chữ thân quen không còn lưu trữ
    Một khái niệm vĩnh hằng
    Yêu là nhất
    Hay cho là nhất nữa anh ơi "

    Phụ nữ mình trái tim luôn yếu mềm, miệng nói cứng rắn, nụ cười tươi tắn...tất cả chỉ là...ngụy trang kiểu Úc.
    Một bài thơ đầy xúc cảm.
    Cuối tuần thật nhiều niềm vui nha chị iu !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có khi nào anh tự hỏi không anh
      Vì lẽ gì em yêu anh đến thế
      Vẫn biết đời mãi là dâu bể
      Mà sao em quên mất bến bờ

      Có khi nào đôi phút lặng yên
      Anh nhớ về em như em đã nhớ
      Để biết rằng yêu anh, em khổ
      Cả con tim thao thức đợi chờ

      Có lẽ nào nhớ… chỉ mình em?
      Để mổi chiều qua đi trống vắng
      Và nổi buồn cứ trôi đi lẳng lặng
      Và riêng em còn mãi nặng nề

      Thôi đã thế thì em không nhớ
      Lòng dặn lòng quên nhớ để bình yên
      Nhưng quanh em dấu vết vẫn còn nguyên
      Quên rồi nhớ, em làm sao anh hở ?
      ...

      Xóa
    2. Em Thùy mến!
      Đến hôm nay HB mới trèo lên Blog được nè em, bận tối mắt tối mũi cho cuối năm, cái gì cũng chạy nước rút cho kịp hết năm. Chị vừa thi lên cấp và đạt giải nhất trong học tập, cũng là một niềm vui nho nhỏ cho cuộc sống mới nơi xứ người em ạ!
      Cảm xúc trống vắng, lạnh lùng khi đông về luôn bật tuôn trào thi ngữ cho những ai tâm trạng trong tình cảm hết em Thùy à, và HB cũng không ngoại lệ. Không biết em Thùy có gì đặc biệt trong tháng này nhưng với HB em Thùy rất đẹp với phong cách thời trang mà em chọn. Gu thẩm mỹ của em cao lắm đó, HB thích. Vì em luôn biết đâu là ưu, khuyết của bản thân mà tạo cho mình một phong cách riêng biệt. Em thật thông minh!
      Đầu tuần chúc em nhiều năng lượng và Tám dẻo nhen!

      Xóa
    3. Gửi bạn VL:
      *
      Nhớ nhung chi hai nửa trời cách biệt
      Em bên này luôn tha thiết mùa say
      Dáng gầy vai càng thê thảm theo ngày
      Chọn đường dứt để không còn duyên nợ
      Giữ hình hài lâu lắm tợ nghìn thu
      Em vẫn biết không thật dễ bù trừ
      Quên hình bóng gắn nơi tim đủ đậm
      Nhưng có lẽ vì cách xa vạn dặm
      Nên dần dần em cũng chẳng nhớ nhung
      Lâu lâu lật lưu trữ mông lung
      Rồi khép lại vốn lạnh lùng hơn trước
      Em tự hỏi phải chăng rồi làm được
      Quên một người quên nỗi ngược xuôi em...

      Xóa
  2. Có lẽ nào?
    Anh lại quên em
    Khi đông về đang ngại ngùng gõ cửa
    Từng hơi thở
    Vẫn ấm một vòng tay
    Quắt quay
    Anh về trong giấc say
    Nồng ấm... ngày đã qua

    Có lẽ nào
    Em đã quên anh
    Khi ngoài kia thu không còn trút là
    Bao nhiêu tháng năm ròng rã
    Nỡ để tình mình
    Hóa đá sao anh?

    Có lẽ nào
    Ta sẽ trôi nhanh
    Để hai ta, không còn nhau bên cạnh
    Con đường xưa
    Giờ đây ớn lạnh
    Chằng còn.. đôi dấu chân
    Ngày cũ
    Đã rời xa

    Có lẽ nào
    Em chẳng thể nhớ
    Ngày hôm qua
    Ngày mai
    Và ngày mai tiếp nữa
    Có khi nào vô tình
    Trong vụn vỡ
    Ta nhận ra
    Mình đã vuột mất đời nhau
    Có lẽ nào???
    Ta sẽ mãi xa nhau

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật rồi anh
      Mùa đông nhanh
      Tràn xuống
      Lạnh theo từng
      Hơi thở trên môi
      Ký ức xưa
      Em như đã quên rồi

      Giữ làm chi
      Khi cuộc đời oan trái
      Hai rẽ đường
      Hai thần thái suy tư
      Và có lẽ dung từ
      Ta cũng chưa từng gặp

      Ngày nào đông
      Ấm áp
      Ngọn lửa nồng
      Như phủ cháy đôi ta
      Chỉ hôm qua anh nhỉ
      Nhưng bây giờ
      Như bỉ bỉ trùng xa

      Em dặn lòng
      Sẽ thả hết hôm qua
      Vào mùa đông gió bấc
      Nơi ngực mình
      Trái tim em
      Thôi tất bật
      Nhớ nhung...!

      Xóa

  3. Cuối tuần vui nhiều nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin cám ơn bạn!
      Chúc bạn vui và tinh tấn!

      Xóa
  4. Anh nhé
    Tình mình cạn kiệt
    Vì không thiệt gần nhau….!!!
    Khi yêu thương không gian thành trắc trở
    Thời gian dẫu đo dần nỗi nhớ
    Rồi cũng cạn kiệt vì xa
    Định mệnh cứ lướt
    Em tự hỏi con tim này hóa đá?
    Hay tình mình dịu vời bởi nghìn trùng xa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng không thể vời qua
      Vì biết đâu hết nhớ em lại còn con chữ thi ca
      Viết lên đây chia ra hết ngọc ngà
      Một thuở
      Em lại về
      Bên nớ
      Mùa quên...!!!

      Xóa
  5. "Nơi lồng ngực trái tim ao ước ngủ
    Đập nhịp nhàng vì không có nỗi nhớ bao quanh"
    Đã lâu rồi em cố tập quên anh
    Để về lại những ngày chưa quen biết
    Để lòng em thôi đừng da diết
    Nhìn bầu trời em lại viết những dòng QUÊN..

    Ngày nghỉ an lành nhé em .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em vẫn tập cho ngày em quên nhớ
      Biết đâu rằng ngày nớ, ngày ni...
      Bao thương nhớ sân si
      Theo tháng ngày
      Quên lãng
      Yêu xưa...!!!

      Xóa
  6. Có lẽ em sẽ mãi nhớ anh
    ôm ghì ngày mai tới
    sau lưng một miền xa rười rợi
    cạn kiệt phép màu
    xô lệch đời nhau
    có lẽ....anh nhé,em lại muốn quên !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Như ngàn lần cố bảo
      Dặn lòng mình quên nhé nhớ nhung
      Và có lẽ đến tận cùng
      Nơi trái tim yêu chết
      Em có thể làm được
      Ngày quên!

      Xóa
  7. Có thể nào nói hết được không em ?
    Tất cả mọi điều dù xót xa cay đắng
    Trong ngực em con tim đang chết lặng
    Chẳng thể nào nói hết được đâu em…

    Có thể nào nói hết được không em ?
    Cái náo nức của một thời con gái
    Cái si mê của tình đầu thơ dại
    Chẳng thể nào nói hết được đâu em…

    Cứ ngỡ rằng đã đến đỉnh cuộc đời
    Nhưng cuộc đời vẫn còn nguyên phía trước
    \Điều giản đơn vậy thôi không hiểu được
    Để bây giờ buốt nhói ở trong tim

    Qúa viển vông khi em cứ đi tìm
    Cứ khao khát một mối tình vô giá
    Cứ mong mỏi một ngân hà kỳ lạ
    Ngỡ rằng đời vẫn có Juliet và Romeo

    Bàng hoàng khi những đợt sóng sô.
    Cơn bão cát dội lòng em xối xả
    Em bơ vơ giữa đất trời xa lạ
    Em lẻ loi giữa thật giả cuộc đời

    Chẳng có gì là vô giá trời ơi
    Sự thật ư ? Phải thế chăng hỡi Chúa ?
    Trời đất tối sầm và tim em máu ứa
    Có lẽ nào em có tội khi yêu… ?

    Đừng trách em đã mơ ước quá nhiều
    Trái tim yêu chưa bao giờ có tội
    Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi …?
    Gió có bao giờ thôi ước chốn biển khơi… ?

    Chợt thấy thương, thương quá tuổi hai mươi
    Ánh hào quang và trái tim bỏ ngỏ
    Đêm mưa giông thương cùng con dế nhỏ
    Nỗi chi mà thổn thức giữa canh thâu..

    Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu
    Em quay cuồng giữa một trời giông gió
    Anh xé lòng lệ trào rơi máu đỏ.
    Chẳng thể nào nói hết được đâu em…

    Tình yêu mà nói được hết là tình yêu chết. Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ Nguyễn lại tin con tim HB thôi không run rẩy thổn thức nữa đâu. Con tim ấy còn nguyên những nồng nàn và quẫy đạp mãi không thôi. Bởi vì “Con gái nói có là không”. Có chăng chỉ là hờn giận mượn con chữ để nói quên cho đỡ nhớ lòng vòng mà thôi. Trong đáy của vực thẳm tuyệt vọng thì trái tim phụ nữ bao giờ cũng bùng lên những ngọn lửa khát vọng dữ dội nhất. Tình yêu lúc đấy sẽ là tình yêu thánh thiện và dâng hiến nhất. Bởi vì sau cơn bão bao giờ trời cũng trong xanh nhất.
    Tình yêu như con sóng, có bao giờ biển lại hết sóng xô ? Hãy yêu nhau đi yêu như tình yêu cuối cùng còn lại trên đời, nâng niu và gìn giữ như báu vật. Tình yêu và cái đẹp là hai chị em sinh đôi. Thế nên Nguyễn không bao giờ tin HB lại chôn được tình yêu trong con tim. Con tim luôn có lý lẽ riêng của nó, lý trí không thay được nhịp đập con tim đâu HB à.
    Nguyễn có thể không có đủ thời gian để viết, nhưng với riêng MTV và HB thì Nguyễn luôn có thời gian để lắng nghe và dõi theo vết bước của hai nàng đấy.
    Luôn là những lời nguyện cầu tốt lành nhất với hai chữ bình yên và hạnh phúc đến với HB.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu và được yêu thì còn gì hạnh phúc nữa phải không N?
      Nhưng có một điều trong muôn hình vạn trạng của sự cố, sự chia lìa, sự ách tắc một khía cạnh nào đó thì không ai tài giỏi để lường trước hết được sự việc với con số phần trăm tuyệt đối hết N ạ!
      Có lẽ với HB sự chia cách tình cảm cũng là một sự đột phá tạo ra một HB hoàn toàn khác với tầng rung nơi chính trái tim của HB rơi vào độ rung chín chắn và chuẩn nhịp nhất. Vì lẽ đó HB luôn khớp lí trí và trái tim theo hướng tiêu cực để hoàn thiện một bối cảnh mà trong đó mang hình hài một HB.
      Thôi thì còn lại bao nhiêu hơi thở mang hình thù của kiếp người HB cố gắng toàn tạo ra những con chữ có thể nhất để xoa dịu cho chính bản thân mình vậy.
      *
      Có lẽ ai ai cũng biết:
      "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở..."
      Nên nỗi nhớ cất trong kho lưu trữ
      Luôn gìn giữ
      Làm hoài niệm hành trang
      Theo con tim leo suối lên ngàn
      Theo trí nhớ mênh mang triền tư lự

      Em vẫn biết khi yêu nhau thật sự
      Hai hướng đời hai ngã rẽ riêng tư
      Ai cũng đau, cũng nhớ nơi ngực mình
      Cũng đành một kiếp thâm tình
      Anh nhỉ?

      Hoài niệm gì một vòng tròn thiên lý
      Xa nhau thật rồi chẳng tri kỷ, tri âm
      Hãy quên nhau đi cho vơi bớt đắng đót thăng trầm
      Và có lẽ em làm được điều em nghĩ

      Vá nỗi nhớ trong mấy mùa cũ kỹ
      Trăng rụng rồi ai hoan hỷ, ai đau?
      Rét trong nhau cũng làm sao giữ ấm
      Quên đi mà cho thầm lặng về sau

      Và biết đâu anh còn có trầu cau
      Hướng tương lai vẫn khơi màu rạng rỡ
      Em đi về phía... đoạn duyên tình một thuở
      Và có lẽ... em thật rồi không nhớ
      Về anh...
      Anh ạ!

      Xóa
    2. CÂY CẦU và DÒNG SÔNG

      Anh cây cầu đã đóng chết sông em
      Nên mãi đứng âm thầm ngong ngóng nhớ
      Và muôn thuở mong cho sông yên ả
      Đừng bao giờ phải nhớ đến anh nghe…

      Cây cầu anh đã đóng nhớ em rồi
      Sông đâu biết nên hoài xui con nước
      Ôm khao khát tìm đường ra với biển
      Anh âm thầm đứng tiễn nước buông xuôi…

      Thôi em ạ vui lên nào em nhé
      Chia tay đây đâu mới chỉ lần đầu
      Anh vẫn thế phận cây cầu đứng nhớ
      Cứ nguyện cầu em qua khúc quanh co

      Tương lai nào khi đóng nhớ vào tim
      Nên muôn thuở lặng im nghe nước xiết
      Cứ lặng lẽ trông em từng dấu vết
      Nghe đôi bờ sông hát khúc xa xăm

      Vui lên em anh mãi cám ơn em
      Sông yêu dấu đã cho anh nhiều lắm
      Cho anh nhớ tháng ngày anh được ngắm
      Dòng sông em yên ấm khúc an lành

      Chiều lành lạnh gió mùa đông buốt giá
      Sông ơi sông đừng trỉ trả nguồn cơn
      Dẫu nông sâu đừng giận hờn em nhé
      Hãy reo lên với nhịp sóng vui buồn

      Em như thác đầu nguồn con nước gọi
      Anh âm thầm chờ đợi nước em xuôi
      Dù giông gió bão đời anh vẫn đợi
      Mặc định rồi chỉ một bến sông thôi…

      Ngoài lời cảm ơn từ trái tim chân thành cùng lời cầu nguyện tốt lành nhất với hai chữ Bằng an trong ơn dụ của Mẹ Maria gửi tới HB thì Nguyễn chẳng có gì cả. Bởi vì:

      …Anh với em như hai đỉnh Trường Sơn vĩ đại
      Là mây núi này vẫn bay sang núi nọ
      Là giông gió hai ta cùng chia xẻ
      Nhưng muôn năm hai đỉnh vẫn không gần…

      Quên thì chả bao giờ Nguyễn quên đâu. Nhớ thì có nói cũng không cùng. Ao ước là chuyện của mai sau lắc lư xa. Chỉ còn lời cầu nguyện luôn hiện hữu trong tâm khảm hoài mong HB được bình yên và hạnh phúc thôi. Hai chúng tớ vẫn luôn nhắc và nhớ tới HB đó.

      Xóa
    3. Được làm bạn trên câu thơ nho nhỏ
      Vui nào bằng chia sẻ chút vu vơ
      Lúc con tim trầm lắng khúc tơ vò
      Lúc cuồng quay tràn bờ vì nỗi nhớ

      Như ngầm hiểu bằng nhiễu lòng phím gõ
      Dây tơ chùng năm tháng nhịp âu lo
      Chung tầng số phiêu cùng về một phía
      Phía người dưng khuấy động trái tim nồng

      Hiểu như thế đã vô cùng diễm hạnh
      Thế giới ảo nào ai tận mặt nhau
      Bạn và tôi như nước vẽ không màu
      Còn gì nữa khách sáo chi hữu luyến?

      Cám ơn bạn với bao lần thăm viếng
      Lúc tâm trạng thì nhắc nhở động viên
      Bằng lời chúc nghe an nhiên tự tại
      Rất vui lòng xin đừng ngại thi giao...

      Xóa
  8. Có lẽ em sẽ gói lại ngày hôm qua
    Đem hong khô tình ta thuở ấy
    Buộc thật chặt bằng sợi dây ký ức
    Bằng những sợi buồn
    Thao thức từng đêm

    Những nhớ nhung, ân ái ngọt mềm
    Mảng băng giá con tim
    Kể cả những ấm êm, mộng mị
    Chẳng còn suy nghĩ điều chi

    Những triết lý
    Những khái niệm vĩnh hằng
    lăng nhăng cũ kỹ
    giờ hóa thành nhảm nhí
    Hãy bước đi
    Không mộng mị
    Ngày mai...


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cứ bảo thế cho nhau phía tương lai
      Hửng nắng
      Ta nghìn trùng dịu lắng
      Một tình yêu
      Và có lẽ trong giây phút mông lung
      Điên tỉnh
      Nhập nhòe mình
      Hai mảnh thương yêu
      Đứt đoạn

      Vì em muốn hai chúng ta đừng chọn
      Nơi ngược chiều định mệnh
      Trả vay
      Tạo nét chữ hôm nay
      Như cố rồi quên nhớ
      Trả nhau về nơi góc phố
      Cô liêu
      Để từng chiều
      Đông lạnh
      Ta không còn
      Thơ thẩn
      Nhớ nhung...!

      Xóa
  9. Có lẽ nào đời cứ mãi thương đau
    xin người đến tình đượm thắm đan nhau
    đêm đêm buồn lòng mãi mãi hoài mong
    Tình cuồng quoay vẫn như thủa ban đầu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ làm gì khi kỷ niệm vùi sâu
      Vào một thuở tóc nâu suông nắng
      Đến bây giờ trở thành màu mây trắng
      Tan theo mùa đông im ắng lạnh lung...

      Xóa
  10. Lời lành lạnh
    Như đông mùa loang khắp
    Tợ đáy lòng
    Ai vỡ nát niềm tin
    Ru giấc mê
    Một thủa trong im lìm
    Và bây giờ
    Vẫn hoàn toàn đêm trắng .............
    ........
    Sao mà đau vẫn hoàn đau thế
    Hết nửa đời chưa ?hay một đời ............
    ......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cứ bảo trái tim mình hoang vắng
      Biết đâu chừng lại lên nắng yêu sau
      Nơi đỉnh thở ngọt ngào
      Của yêu thương tình tự
      Vì muốn quên
      Một vết hằn quá khứ
      Tạo sẹo con lòi lõm
      Hõm hang
      Mấy cưu mang dỗi hờn, đai nghiến
      Như băng phiến
      Thiên hà
      Có một ngày cũng vào trận tan sa
      Và lẽ đó
      Em thật thà
      Quên nhớ
      Và bây giờ
      Tình yêu cũ
      Phôi pha...!

      Xóa
  11. Trả lời
    1. Chị vui tính thế?
      Cám ơn chị đã ghé sang thăm em nha!
      Ngày mới bình an và hạnh phúc nha chị!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )