5/22/2014

THAO THỨC CUỘC NGƯỜI

Hình trên mạng

Tôi đã thức, tôi đã ngủ, bao nhiêu lần như thế?
Trên đỉnh ngày, trên đỉnh đời hoang phế
Tay nắm cầm...được bao lần có thể?
Tai tôi nghe...mấy luân hồi dâu bể?
Ngực tôi trần bao lần để...yêu đương?
Vẫn chưa nghe tôi đi hết đoạn trường
Lúc tôi ngủ và lúc tôi đương tỉnh thức....

Tôi đã thức, tôi đã ngủ, qua bao lần chân thực?
Mắt cay xè vết ký ức...ngày xanh
Rồi hôm nay qua gần hết mong manh
Lại lần nữa trượt mộng lành..lần lựa...
Tôi vẫn thức, tôi cựa mình tỉnh thức
Giữa trời xanh, giữa mây trắng tóc tiên
Vòng ôm ngực nghe tuổi hiền sực nức
Lá khô úa để chồi non chồm ngực
Cũng như mình tôi đã thức, tôi vỗ ngực...rồi đi...

Ngày hôm qua, ngày qua tháng tôi đi...
Nghe tôi ngủ, nghe tôi ghì dang dở
Đã bao lần dúi con tim nghẹn thở
Giữa muôn trùng của trắc trở hồn si
Ngày qua đi rồi tháng cũng qua đi...
Tôi tỉnh thức, tôi được gì...tỉnh thức...?

Trong cuộc đời biết bao lần phồn thực
Ngước mắt mình dúi nát ngực cũ sì
Câu cùng khổ tôi hất ngược treo mi
Thảm chống chếnh xé xước huy cúc áo
Ngày qua ngày tôi một mình đại náo
Hay một mình, tôi cứ dạo...quanh tôi
Một ngày nắng, một ngày vắng...cũng trôi...
Một ngày mưa, cũng ướt sồi...rách áo...
Tôi đã thức, tôi mình trần thơm thảo...
Rốt cuộc mình, đời vây bão...vẫn tôi...

Tôi đã ngủ, tôi tỉnh thức xa xôi...?
Chồm phía trước phanh ngực áo chia đôi
Quay lưng lại hõm cuộc đời hơn nửa
Ai ngăn nổi những buổi chiều vàng úa
Ai che cười cho ngập ngụa hồn xanh?
Lúc thức tỉnh nghe mong manh quên lối
Hồn chật chội quên tội lỗi...làm người....!
B_H

23 nhận xét:

  1. Sỏi thích cả khổ thơ này:
    ...
    "Trong cuộc đời biết bao lần phồn thực
    Ngước mắt mình dúi nát ngực cũ sì
    Câu cùng khổ tôi hất ngược treo mi
    Thảm chống chếnh xé xước huy cúc áo
    Ngày qua ngày tôi một mình đại náo
    Hay một mình, tôi cứ dạo...quanh tôi
    Một ngày nắng, một ngày vắng...cũng trôi...
    Một ngày mưa, cũng ướt sồi...rách áo...
    Tôi đã thức, tôi mình trần thơm thảo...
    Rốt cuộc mình, đời vây bão...vẫn tôi..."
    Đọc đến đây mình lặng đi không hiểu tại sao, Vì thơ hay hay là vì thương bạn nhưng dù gì thì mình cũng có cảm giác như gần gũi với HB hơn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lúc chơi vơi nhất thì con người ta có thể làm là câm lặng và trầm mặc hoặc bằng nhiều cách.... Riêng HB thì viết hết ra và xua khổ trong lòng bằng những câu từ bí bách nhất có thể như vậy đó Sỏi à.
      Rất cám ơn Sỏi đã ghé sang chia sẻ và cảm nhận cùng.
      Chúc Sỏi chiều tối thư giãn và an lành.

      Xóa
  2. HB ơi bọn mình viết blog như là để chơi, cái cách chơi NHẬT KÝ ấy mà, HB quay về viết thường xuyên đi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng! Dù thời gian rất hạn hẹp và không dành được cho Blog nhưng HB luôn viết và viết lúc rỗi nhất có thể đó Sỏi. Và những bài này viết lúc HB "căng" và "thẳng" đó Sỏi. Nhưng bây giờ thì có bạn bè chia sẻ rồi.
      Cám ơn Sỏi một lần nữa nha!

      Xóa
  3. Trăn trở quá Hà Băng ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lúc đó em không thể viết khác hơn được chị Cát ạ!
      Tịnh tâm nha chị!

      Xóa
  4. Đã lâu, nay qua thăm HB. Bài thơ rất hay, mang tính triết lý trong văn phong từ ngữ, hoàn hảo ! Cảm ơn HB đã qua thăm NĐ và tặng bài thơ mùa hạ thật tuyệt. Chúc mọi điều tốt đẹp, bên ấy thật vui cùng mẹ mới sang và người thân yêu nhe HB!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng! Đã lâu.
      Cũng cám ơn bạn NĐ đã ghé sang giao lưu với HB sau một thời gian vắng bóng trên Blog này.
      Chúc bạn luôn viết lên được những cảm xúc mượt mà và sâu lắng nhất.

      Xóa
  5. Một bài thơ đầy trăn trở về cuộc đời! Mong em vượt lên tất cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em đã vượt lên rồi chị LHĐ ạ!
      Đây là những dòng nhật ký lúc em chới với đó chị, bây giờ thì đã ổn thật rồi.
      Em cám ơn chị nhiều!

      Xóa
    2. Chị mừng cho em, chúc vui nhiều.

      Xóa
  6. dù thức ngủ cuộc đời luôn đi tới
    dẫu khóc cười rồi cũng hóa hư không...
    chúc em that vui nhiều thành công và hạnh phúc nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thao với thức luôn làm người trăn trở
      Chạy theo đời cùng hơi thở kiệt cùng
      Dẫu hóa đá ta luôn là nghiệp khổ
      Xin cho đời đừng dâu bể mông lung...
      HB xin cám ơn chị NM thật nhiều!

      Xóa
  7. Trăn trở suốt bao ngày xa vắng
    Quay về vẫn thao thức đêm thâu !

    Chúc nhiều vui khỏe an bình !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết làm sao khi nghiệp phận riêng mình
      Cứ đeo mang, mang mãi kiếp cơ cầu...

      XN ĐA TẠ!

      Xóa
  8. Chị! Em sang mừng chị đã quay trở lại. Thời gian qua chị bỏ nhà này hiu quạnh, em nghĩ có lẽ công việc đã cuốn chị đi theo guồng quay của nó. Em cứ vào ra thăm chừng chị mãi. Giờ chị quay về mang theo hơi ấm thắp sáng lại ngôi nhà ảo này, em vui lắm! Em mong rằng khi chị đã đi vào quỷ đạo của cuộc sống mới, chị sẽ ko ngừng chia sẻ trên trang blog này, chị nhé! Mọi người vẫn luôn nhớ chị.

    Bài thơ của chị thật nhiều trăn trở, khiến em cảm thấy nghẹn lời. Cuộc sống này ko phải lúc nào cũng dễ dàng, phải ko chị? Người ta luôn phải đối diện với quá nhiều lo toan, vui ít buồn nhiều, những vết xước trong tâm hồn đôi khi khiến người ta đau nhói. Nhiều khi em ước gì mình có thể bé lại, cứ hồn nhiên với tuổi thơ ngây…

    Em chúc chị luôn mạnh mẽ vững vàng và thành công trong cuộc sống chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thụy Du mến!
      Trong lúc bận rộn nhiều nhất thì... mặc dù chị không post bài nhưng chị vẫn luôn theo dõi theo nhóm bạn Blog ảo này, riêng em thì chị không biết đường đâu để lần vào thăm. Thời gian đó chị cũng có rất nhiều những cảm xúc ẩn theo mỗi công việc, sức khỏe, cuộc sống... Chị cũng muốn chia sẻ cùng mọi người lắm nhưng...lại bị cuốn theo quỹ thời gian cạn kiệt nên đành đứng ngoài dõi theo vậy.
      Hôm nay chị đã sắp xếp đâu vào đó, tĩnh lặng lại tâm hồn hơn nên lại về, rất xin lỗi em và mọi người vì chị đã để mọi người lo lắng trên ngôi nhà ảo mà cảm xúc thật này. Chị rất vui vì có em và các bạn luôn quan tâm và mở rộng vòng tay chờ chị trở lại đây. Thật ấm cúng và thân tình. XIN CÁM ƠN!

      Riêng bài thơ này chị viết lúc chị trút trắc và chật chội tâm hồn nên khi post lên làm người đọc cảm thấy ngột ngạt và "căng". Mong em và mọi người thông cảm và chia sẻ cùng.
      Qúy mến em!
      HÀ BĂNG.

      Xóa
  9. Em đã sống như cuộc đời có sẵn
    Gối phong ba bão táp với nhọc nhằn
    Cười rạng rỡ trên vành môi ân ái
    Những mất còn cay đắng giọt lệ ngân

    Em đã sống như vần xoay mưa gió
    Như cơn đau chẳng trả được bao giờ
    Như hạnh phúc vỡ òa trong hơi thở
    Nghe tim mình gọi nhớ cả trong mơ

    Em đã sống như những tiếng ầu ơ
    Những khao khát nơi bến bờ xa lạ
    Những mòn mỏi đợi chờ tim hóa đá
    Bước từ ly đâu đã dễ quên nhau

    Em đã sống trên chuyến tầu nhân thế
    Những khóc cười dâu bể lẫn hân hoan
    Những ganh ghét lọc lừa và man trá
    Những nợ nần vay trả chuyện nhân gian

    Con đường ấy ngàn vạn người vẫn bước
    Muốn quay đầu dẫu ước chẳng được đâu
    Em không bước thì chỉ mình em thiệt
    Hương hoa đời vẫn ngây ngất thương yêu

    Cười lên nhé khi chiều chưa vãn nắng
    Gió còn ru quãng vắng khúc sông xa
    Câu thương nhớ vẫn chờ em đằng đẵng
    Và cả tôi cứ lận đận mong em…

    Người ta có thể tắt niềm hy vọng nhưng lửa đàn bà thì chẳng thể tắt trong trái tim người đàn ông. Chả biết có đúng hay không, thấy thế nào thì gõ thế ấy. HB đừng cười Nguyễn nhé. Lâu lâu lắm rồi ấy, mới lại được nhen lửa với HB đấy.
    Nào trở về nhà rồi thì cười lên một tiếng cho Nguyễn cùng mọi người vui nào.
    Vẫn một HB chất ngất những nỗi niềm suy tư. Chúc cho yêu thương ấy, khát vọng ấy, ngọn lửa ấy cứ mãi cháy nơi HB nhé. Bình yên và hạnh phúc. May mắn cùng niềm vui hỡi người bạn của tôi ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi! Một bài họa rực cháy...như đỏ lửa hoa phượng mùa hạ thế này thì...coi như một HB cũng diễm hạnh vô cùng. Xin cám ơn N thật nhiều.
      HB luôn tươi cười với dòng đời ngược xuôi N ạ. Mặc dù đôi dòng thơ nhỏ luôn trăn trở và bức bối như trên. Thực chất một HB vẫn bước với đời bằng những bước nhiệt quyết và bình tâm nhất có thể N à!
      HB về lại Blog vì những chông chênh gập ghềnh vừa lướt qua xong, âu cũng là định số. Mong những người bạn bên HB luôn thông cảm và chia sẻ như N trên trang ảo nhỏ Blog này!
      XIN ĐA TẠ!
      ...
      Câu chữ nhỏ vẫn song hành năm tháng
      Như bạn thân như vào nắng đợi mây
      Như hôm nay và luôn cả ngày mai
      Em vẫn thế luôn trút trở trên ngày

      Dẫu em luôn treo duyên phận hình hài
      Bằng câu từ bằng ban mai không nắng
      Nhưng trên môi nụ vui luôn tươi tắn
      Bước chân dài luôn khỏe khoắn mà đi

      Em vẫn kệ những năm tháng miên di
      Những khổ đau những nhu mì mất được
      Đôi chân này luôn ấn vào mạnh bước
      Chọn cho mình một khuôn thước song hành

      Cám ơn đời, cám ơn bạn chung quanh
      Bằng nụ cười bằng long lanh có thể
      Dẫu vượt khó không là trò rất dễ
      Nhưng bên mình em có thể luôn cười...

      Xóa
  10. Lâu lắm rồi mới gặp lại em, nhớ quá ! thơ của em vẫn hay và đầy những nổi niềm làm ray rức lòng người đọc đấy em à....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị Cúc yêu mến!
      Em rất hân hạnh được chị thương yêu trên trang thơ ảo Blog này!
      Chị luôn quan tâm và chia sẻ thế này làm HB cảm nhận ấm áp và chân tình lắm!
      HB xin được cám ơn chị nhiều, chúc chị ngày mới an lành và sức khỏe!

      Xóa
  11. Tôi đã sống, và biết đời bể khổ
    Khiếp trầm luân dang dở ấy lẽ đời
    Đắng cay nhiều nên nước mắt chẳng rơi
    Chỉ nín lặng trong tôi... niềm hi vọng

    Tôi đã sống để biết đời khó nhọc
    Nợ trần ai, sao khắc dấu đau thương
    Mộng vỡ rồi sao còn chít vấn vương
    Vành khăn đỏ... xót thương đời bạc phận

    Tôi đã sống một kiếp đời lận đận
    Thấy bạc tiền xoay chuyển mọi tính vương
    Lúc vui có bạn khắp muôn phương
    Khi thất bại một mình ta.. nhỏ lệ

    Tôi đã sống và biết đời ... rất tệ
    Nhưng cuộc đời đâu dễ .. để buông xuôi
    Cứ cho mình một phút để xả thôi
    Rồi tự đứng... để tôi... còn hi vọng
    Dù biết sống, kiếp đời là khó nhọc
    Vẫn một lòng lóc cóc gọi hồi sinh
    Để một ngày cuộc sống sẽ chứng minh
    Đời rất tệ... riêng mình.. ta vẫn sống

    Nàng nhiều cảm xúc quá, nó ngột ngạt, nó muốn bùng nổ nhưng rồi nó lại bị ghìm lại, giằn xuống... đến tê dại... ta không theo kịp chỉ biết rằng cứ thả đi, thả hết nỗi niềm đi, khi đó nàng sẽ nhẹ lòng đôi chút. Ta mong nàng như vậy. Nàng trở lại ta rất vui vì thơ ta đã có người chung cảm xúc. Mong nàng thả hết và nở nụ cười trên những niềm đau nàng nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng ạ! Lúc viết bài này quả là tâm ta rất, rất tệ, chùng xuống như một cung trầm thê thảm nhất vậy. May mà hôm nay ta vực dậy một tâm hồn vui vẻ và tĩnh tâm nhất, và cũng là một ký ức nên ta mang bài này chia sẻ cùng bạn bè và mọi người.

      Nàng đọc và cảm được hết những cung bậc bên trong ta từ bài viết quả là có ít bạn bè hiểu được như nàng cho ta, ta rất diễm hạnh và ngưỡng mộ Nàng!
      Nàng nói chính xác! Lúc ta khổ, đau, kiệt cùng chỉ có mình ta hiểu. Khi ta vui, nhiệt huyết, nổi sôi thì chung vào nhân loại. Âu cũng là một quy luật nàng nhỉ?
      *
      Bên vũng nhớ ta ngợp mình thao thức
      Bên ly buồn ta ực đến cạn hơi
      Cuộc đời hờn ta cố bước buông lơi
      Quên thân phận đang hõm lời cho nhận

      Nuốt trái đắng nghẹn ngay hồn xa vắng
      Mưa ưu phiền đang chen lấn tim ta
      Rồi một ngày mọi ưu uất cũng qua
      Ta trở lại nơi chính ta có thể

      Kia cuộc đời luôn chen chân dâu bể
      Tim kiệt cùng ta cứ kệ mà đi
      Hết rồi chưa những trắc trở ghìm ghì
      Hay vẫn thế cho ta đi như thế???
      ***
      Luôn là những câu hỏi Nàng ạ!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )