6/25/2014

PHƠI TRĂNG LÕA TRẮNG ĐÀN BÀ

 


Người đàn bà cắm chiếc guốc xuống vũng trăng
Hõm đời…quá nửa
Vỡ bét...hạt thơm chan chứa
Bóng đàn bà xõa lòa
 Tua tủa…

Mùi đàn bà phơi...bợt trắng
Trên vũng trăng tơ hớ
Cợt nhỡ
Màu loang…
Đã mấy lần người đàn bà...đá ánh trăng
Rơi xuyên ngang cho nhận
Mượn đêm cuồng vốc ngược uống đẫm say
Phơi lõa
Trang đài…

Nắm chiếc lá khô che môi,
Hói hình hài
Trăng bất chợt gẩy hai
Người đàn bà xồ sề cấu chiếc áo trắng thở dài
Mũi kim tưa…vít may mồ hôi lạnh
Phô hết đường cong...nhàu biển quánh mồ trăng

Phía chân trời người đàn bà rụng sát bóng oằn
Miết ôm mùi da thịt
Tung hơ hớ
Vào trăng thở…trăm năm…
Mà quên rằng người đàn bà đã...bao đêm nằm
Phơi trăng...
Lõa trắng đàn bà….!
B_H

53 nhận xét:

  1. Một bài thơ tuyệt hay...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB xin cám ơn lời khen tặng của chị
      Đôi lúc em cứ "múa" như "chính mình đã điên" vậy chị.

      Xóa
  2. ..."Người đàn bà đã ...bao đêm nằm
    Phơi trăng...
    Lõa trắng đàn bà...!

    Hình tượng quá em à. Âu cũng là tạo hóa cho đàn bà cái "lõa trắng" đó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Được mấy ai dám nhìn thẳng cái "hình tượng" kỳ cục của đàn bà đâu hả chị?
      Toàn bóng bẩy và trên cả bóng bẩy thôi, nhưng đàn bà vẫn cứ là đàn bà chị ạ!
      Em cám ơn chị đã sang cảm nhận và chia sẻ cùng em.

      Xóa
  3. Hình tượng từ cái tựa đề cho đến tứ thơ.
    Hay, bạn ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một lòi nói: XIN ĐA TẠ!
      Vì bạn đã sang chia sẻ và khen tặng.

      Xóa
  4. HB xây dựng một hình tượng độc đáo,tuyệt hay !
    Tâm trạng được phô bày như"phơi"ra trong ánh trăng,trong vũng nước phản chiếu cùng các đường nét và góc cạnh hiện thể,luôn tạo ra xúc cảm mạnh và ấn tượng đậm sâu trong lòng người đọc.Chúc mừng HB !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có một chút gì đó HB còn dồn nén, nên chưa chắc hẳn là "phơi" ra cho hết QLĐ ạ. Muốn lắm nhưng nghĩ lại, lại thôi nên còn chút gì đó chưa "thoát" ra được bạn thơ ơi. Thôi thì được bấy nhiêu cũng đã mừng cho cảm xúc có lối để tuôn trào rồi.
      Cám ơn bạn đã có lời nhận xét tinh tế và khen tặng chân thành.
      XIN ĐA TẠ!

      Xóa
  5. Ta bị cuốn hút vào bài thơ này của nàng đấy HB, những từ ngữ rất đắt giá, cảm ơn nàng vì bài thơ. Đánh thức và nói hộ nỗi niềm...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe câu này của nàng tim ta thấy phơi phới hơn cả bài viết trên ý. Hihihi....
      Nhưng nghĩ cho cùng thì ta và nàng cũng là đàn bà, nên cứ để cho xúc cảm trội lên và thăng hoa tí, có sao đâu, phải không nàng?

      Xóa
  6. Trăng khỏa thân
    Tường xưa rỉ máu
    Gốc sứ già in bóng liêu trai
    Em ma quái bên màu voan trắng
    Môi đợi tìm…
    Hạnh phúc phiêu linh
    Trăm năm đợi gì tường xưa rêu trắng
    Ngàn năm chỉ còn cát bụi vô vi
    Ta lỡ dại cắn vào
    Môi em hình như là thuốc độc
    Trăng chết tàn, tường cũ rêu phong
    Vết chàm xăm rồi
    Làm sao xóa được
    Cho lời nguyền hóa đá ngu ngơ…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mệnh phụ từ chối những vần thơ
      Đẩy ánh trăng trôi phía mù mờ ảo ảnh
      Đặc quánh
      Phố đêm
      Bóng đàn bà ngã chúi lăn kềnh
      Rượt môi thơm
      Pha mật

      Trăm năm tù...tình treo trong ngục thất
      Phơi lõa bóng ngà
      Khúc rung buồn nảy ngột thềm hoa
      Trắng lóa
      Màu voan sáng khỏa thân

      Người đàn bà kéo ánh trăng phủ lên phần...phơi héo
      Mượn mịn màng
      Rải hồn xanh
      Mị lối..tường rêu...

      Ai đi qua những lần trăng sám hối liêu xiêu
      Thấy đàn bà cong đợi
      Con thuyền thân
      Hũng
      Lũ triều...!

      Xóa
    2. Lãng tử nằm tình tự với trăng
      Thơ ứa máu
      Chảy tràn trên tượng thần Vệ nữ
      Ảo ảnh đen
      Bài thơ chưa kịp tặng
      Trân mình hấp hối
      Chết ngu ngơ
      Bên tượng đá vô vi

      Ta giật mình
      Níu chiếc khăn voan
      Chợt sáng lên ma mị
      Thoảng mùi hương đê mê
      Khăn chợt hóa thân
      Hờ hững rơi nghiêng
      Trăng ve vuốt những đường cong đang sám hối
      Chị Hằng bối rối
      Vén mây nhìn
      Trần thế quá …liêu trai

      Xóa
    3. Mê khúc thứ chín

      Gốc sứ già trân mình
      Bất chợt thăng hoa
      Tán lá run rẫy
      Cánh hoa trắng lãng đãng rơi trắng lối địa đàng
      Cơn gió lạ thở dài
      Mộng du đi nhặt từng cánh trắng ngâm đầy chậu nước
      Thầm nhủ rằng
      Sẽ có người lõa thể ngâm mình sau giấc vu sơn
      Hương hoa sứ miên man
      Trăng liêu trai
      Trắng màu ảo ảnh
      Gốc sứ già chơ vơ
      Trắng cánh hoa rơi
      Người ôm trăng trắng cõi thiên thai
      Tình tự trăm năm trắng một đời mộng mị.

      Xóa
    4. Trăng làm nốt phận liêu trai
      Đưa người đàn bà từ góc tối vào vũng sáng thiên thai
      Mù lòa
      Nhân ảnh

      Góc sứ già bức bối ứa nhựa say
      Tung hê
      Cho nhận

      Người đàn bà không cần che, cứ để phô thân phận
      Xõa trắng hồn
      Bên góc sứ
      Ma mị
      Tự tình...

      Xóa
    5. Hồn người đàn bà bay bổng vút, nhận dòng nhủ thạch
      Viên mãn ánh sáng hình hài
      Ánh trăng xõa bóng
      Người đàn bà
      Lồng lộng
      Thiên thai...

      Chiếc voan trắng cũng rớt khỏi những ngón tay
      Tung bay
      Phơi phới
      Người đàn bà còm cõi
      Ôm vội
      Những ngày xuân nông nổi
      Rải cong vòng treo ánh trăng nghiêng

      Góc sứ già đi theo những bước thiền
      Lim dim
      Hít thở
      Mang mụ mị mơ đời
      Vứt lại sau lưng
      Sáng bừng...nguồn cội...

      Người đàn bà nghĩ mình là tội lỗi
      Với chiếc voan xưa nhặt lại trăng, tỉ tưa mùa sám hối
      Cớ sao miền nông nổi
      Gốc sứ già không có tội
      Nghiêng trăng?
      Chỉ người đàn bà lúc tỉnh lúc điên, thức
      Phơi trăng
      Lõa trắng...đàn bà...???
      *
      Cũng rất cám ơn bạn, vì có bạn cảm tác nên HB tôi mới miên man chảy dài xúc cảm thế này.

      Xóa
  7. Nàng, cái Đàn bà của Nàng Đàn bà quá, khiến ta bở hơi tai mà không theo kịp. Nó nhức nhối, ray dứt, kìm nén đến độ chẳng còn quan tâm đến cái đẹp của đàn bà đang hơ hớ ra kia...ta cảm thấy một sự điên bột phát như đã bị kìm nén quá lâu giờ được dịp xõa ra cho trắng nỗi niềm, cho tan cái đau.. từng đêm phải gặm nhấm mà chỉ ai đã đang từng đi qua mới cảm nhận hết...ta biết không thể Đàn bà hơn thơ Nàng được nữa... nhưng một chút đàn bà của ta cũng đem góp gom với Nàng cho vơi đi chút đàn bà nàng nhỉ

    Phận đàn bà
    Ra bến đợi thuyền trăng
    Mong ngóng mãi
    Đêm rằm
    Sao chẳng đến
    Lẻ loi tình
    Phơi mình trước biển
    Mênh mông nào
    Con sóng cứ xô nghiêng
    Bấu chặt môi
    Tim thổn thức niềm riêng
    Căng tức mãi
    Phập phồng nơi nhịp thở
    Trăng thẹn thùng
    Lướt qua....vùng ngực mở
    Trắng một đời
    Dang dở
    Đợi thuyền trăng

    Đêm
    Ngay cả giấc nồng tình cũng khó khăn
    Con sóng cào
    Siết da
    Vùng nhung nhớ
    Đôi tay nào
    Cứa đau vào đêm lỡ
    Hõm cuộc đời
    Lỡ dở
    Một đời xuân

    Thuyền ra đi bỏ lại bến
    Lần khân
    Cứ ngút bắt
    Trắng ngần... sao vẫn lỗi
    Phận đàn bà
    Đã yêu
    Thành có tội
    Cược một đời
    Dong duổi
    Đợi mùa trăng
    Để đêm rằm...giấc ngủ phải vùi chăn
    Ôm miết mải
    Mùi khăn... nồng... đã cũ
    Mơ đêm xưa
    Lần tìm khuy quá khứ
    Ghép hiện thời bằng mảnh vỡ
    Khát trăng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng MTV ôi!
      Có đôi lúc ta như "điên" quá đỗi ý nàng ạ. Không thể kiềm chế hơn được nữa, thôi thì bùng một tiếng cho xong. Nàng chỉ chia sẻ vài câu thôi nhưng ta biết nàng quá hiểu cái ĐÀN BÀ của chúng ta. Nhiều khi câm nín ta xem như là định số, và nhiều khi vỡ òa thì không gì cản được ta điên. Nàng nhỉ?
      *
      Máu đã loãng rải khắp mặt bằng trăng
      Còn lại da và xương thịt oại oằn
      Người đàn bà cong cớn mượn
      Ánh trăng
      Lơi lả

      Người đàn bà cũng gần như...lồ lõa
      Phơi tận cùng
      Ma mị
      Tủa
      Run.

      Cuối chân trời người đàn bà không thấy được tận cùng
      Trong nhớ nhung
      Chờ đợi
      Người đàn bà nằm phơi
      Trăng lõa
      Sáng đàn bà...!

      Xóa
  8. Ồ lạ thật
    Cuối tháng
    Minh muốn phơi trăng
    Cùng bạn
    Người đàn bà xõa
    Trắng trời
    Tôi xõa trăng làm nền
    Đen ơi...Tăm tối
    Thì ra
    Tôi làm cái bóng
    Bên em
    Gần lắm bóng đêm
    Em cứ nằm yên tội nghiệp
    Quơ tay đi em
    Anh đó!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Máu của trăng không màu
      Phơi trắng
      Người đàn bà đắng
      Ôm da thịt trộn nhau

      Bóng trải dài tận cuối những vàng thau
      Xõa xồ
      Trùm hô hố
      Có sao đâu?

      Nhưng mấy bận người đàn bà cấu cho được trăng màu
      Khỏa lên thân
      Đem bán
      Như cược mình bao nhiêu lần cùng tận
      Vẫn không đủ
      Độc môi

      Người đàn đà lõa trắng đậy vầng trăng trôi
      Xiên thẳng những lẻ loi
      Nằm ngủ...

      Xóa
  9. Bài thơ thật cá tính, nghệ thuật quá, trừu tượng quá ! Rất tuyệt, đó là phong cách của NHB mà. Chúc một ngày mới bên ấy nhiều yêu thương, mọi việc tốt đẹp - bên này hoàng hôn đã vây kín !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ồ! Lâu lắm rồi mới thấy bạn NĐ ghé sang chơi. Lại còn để lại lời com rất "HOT".
      Sự nhận xét của bạn làm HB tôi bối rối. Biết rằng bạn khen là thật nhưng...tôi mắc cỡ cũng là thật. Vì đôi khi xúc cảm nó dội mạnh vào hồn tôi quá nên tôi cũng mạnh tay viết những tứ từ xa sỉ. Nghe như "chảnh chọe" thế nào ấy....Hihihi...Hình như rất khác với tôi thì phải?
      Chân thành cám ơn bạn đã chia sẻ và cảm nhận.
      P/s: Khi bạn thơm nồng giấc ngủ thì tôi lại lọ mọ cho ngày mới sang.

      Xóa
  10. Em dùng từ ngữ thật độc đáo,tục mà thật,lời thơ mạnh mẽ làm người đọc phải ngỡ ngàng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn chị đã chia sẻ và cảm nhận với HB trong thân phận ĐÀN BÀ.
      Em hay lử lã nên cứ viết thôi chị ạ.
      Cuối tuần vui và thư giãn nha chị!

      Xóa
  11. Một bài thơ rất cá tính, ăm ắp những hương vị, những khao khát..thật đàn bà! và ăm ắp phong cách NHB!
    Chỉ biết là rất hay, chịu không họa được Hà Băng ơi!
    http://img.photobucket.com/albums/v497/trangmy/P1010052.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn lại làm HB tôi mắc cỡ vì phồng mũi rồi.
      Cám ơn CN đã có lời khen tặng cũng như cảm nhận tinh tế cho trang thi nhỏ nhà HB nhen!
      Cuối tuần vui nha bạn!

      Xóa
  12. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn gì hân hạnh hơn khi ý thơ nhỏ nhà HB lại kéo cảm xúc lãng tử về dúi vào những MÊ KHÚC đọc mê cả hồn cho một thi sĩ? Xin Đa Tạ!
      Mê khúc thứ Tám này HB xin để nguyên và cảm nghiệm. Xin không họa theo để giữ tinh túy trong ngôn từ và tứ thơ đẹp.
      Vô vàng diễm hạnh!

      Xóa
    2. Rất cảm ơn ý thơ của Hà Băng, Đọc bài của bạn tôi họa bài đầu tiên là " Mê khúc thứ nhất" tôi viết về trăng và cánh hoa sứ.Tôi có thói quen viết 10 bài, Chẳng hạn Biệt khúc thứ nhất... Biệt khúc cuối cùng... Riêng 10 bài Mê khúc tôi viết đến bài thứ sáu thì bị ngắt dòng cả năm nay. Một lần nữa cảm ơn ý thơ của Hà Băng tôi đã hoàn thành 10 bài "Mê khúc".

      Xóa
    3. Đôi khi cũng là một cái duyên. Chúc mừng bạn đã toại nguyện khi ý thơ tràn về.
      Rất vinh hạnh cho HB về điều này!
      Chúc bạn luôn tuôn tràn thi hứng để mọi người còn được cảm nhận những bài thơ hay, từ bạn.

      Xóa
    4. Mê khúc thứ tám
      Tặng NHB
      Ta vô tình sờ trúng vệt buồn
      Và chưa hề biết
      Có thể là ta không cần biết
      Cho dù người là mệnh phụ
      Hay chỉ là tượng đá mê trăng

      Thơ viết cho đời
      Tặng cả nhân gian
      Và ta chắc trăm năm sau mệnh phụ làm sao biết được
      Xin chớ nói gì
      Cứ để trăng tàn,núi lỡ, đá sỏi rêu phong
      Em cứ uống trăng
      Ngậm ngùi trăng
      Lõa thể cùng trăng

      Ta chẳng biết
      Chỉ muốn hơn một lần
      Là dòng phún thạch
      Cuốn tan những tàn phai
      Trên một vệt buồn
      Mang thân phận
      Nay là mệnh phụ kiêu sa
      Nhưng vẫn mang theo những vụng về của một thời con gái
      Cho dù
      Chỉ là một câu thơ
      Và mệnh phụ sẽ không bao giờ đọc hết…

      Xóa
  13. đọc mà chợt rùng mình vì người đàn bà nghe có vẻ ma mị , nhưng có lẽ, có phần nào hình ảnh của mình trong ấy.
    chị luôn có cách dùng tự rất " quái ". Câu cũng " quái " - Cái nhãn hiệu độc quyền Made in Hà Băng đấy chị ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em Thùy nói như đang..sợ ma ý...hihihi...
      Riêng chị thì không biết sợ ma thừ nhỏ nên vì lẽ đó chị mới cảm được một ý thơ nhỏ về bài này.
      Cũng là đàn bà thì khi ta không phó thác chính ta cho ai, chắc một điều ta sẽ dễ dàng nhận ra ta trong tim ta Thùy à!
      Bắt tay chia sẻ cái đàn bà giống nhau với em nhen.

      Xóa
  14. Người đàn bà trong đêm trăng...rất đàn bà...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin cám ơn chị Nguyên nhiều khi chị ghé sang thăm em và cảm nhận với em ĐÀN BÀ.
      Cuối tuần vui và thư giãn nha chị!

      Xóa
  15. em bận quá ko ngồi lại họa được thơ chị tranh thủ ghé thăm chị đọc bài thơ rất hay và chúc chị cuối tuần an vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihihi....em qua thăm chị, chị vui lắm rồi.
      Khi nào có thời gian sẽ bình bồng hay cảm tác em ạ.
      Đêm êm đềm ngon giấc nha em.

      Xóa
  16. Một bài thơ ma mị, như nhan sắc của tác giả. Chắc nhiều anh chàng đang... phát sốt đây! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. G hết ốm, đi dạo là ai ai cũng mừng hết rồi.
      Chẳng ai dám sốt vì HB đâu G ạ. Vừa lạnh lại vừa cứng, nỏ mô dám sờ...he he...

      Xóa
  17. Đọc thơ mà như xem hình luôn chị ạ, ngôn từ tràn đầy hình ảnh !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em Cas đã sang chia sẻ với HB.
      Hôm nào làm bộ ảnh mới tung lên co chị xem ké với nhen, phó nháy?

      Xóa
  18. Tắm nắng dưới trăng ánh sáng ngà
    Để hồn thỏa mộng cảnh hằng nga
    Phơi màu da ngọc thân lõa trắng
    Trong nắng vàng xoa ánh sáng ngà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người đàn bà đi qua hết những cánh đồng hoa
      Khọm xuống,
      Thu gom những nhụy duyên xòa nước mắt
      Ánh trăng treo vằn vặt
      Chật nứt
      Lời thương...

      Người đàn bà giấu chiếc áo da hường
      Vào con tim pha muối
      Duỗi những tia lầm lũi
      Vào hồ hởi
      Mị trăng...

      Xóa
  19. Muốn nổi loạn –cho lòng đi hoang quá
    Người đàn bà –không chấp nhận ngục tù
    Giam mình trong lễ nghĩa đã bao thu
    Nhựa trong lòng muốn trào dâng bức bối
    .
    Thân oàn oại –dưới trăng lơi phơi phới
    Mà nề gia-nhân thế trói kiếp đời
    Chẳng lẽ cứ -để thân héo thế thời
    Cho hoang phí –những nét cong tòa lộ
    .
    Muốn xé toang –lề luật thời quá độ
    Cho da thịt –ngấm thầm sương đêm hoang
    Người đàn bà –hồn níu bước hoang đàng
    Cùng phơi trăng –cao ngạo cùng Hằng thả ...........
    .............
    Tối chủ nhật vui vui nhé Hà băng -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB cám ơn bài họa rất hay của bạn Thơ.
      Cân bằng là liều thuốc an thần cho sức khỏe phải không bạn? Chúc bạn nhiều niềm vui, lùi dĩ vãng.
      *
      Người đàn bà muốn sám hối
      Nên trèo lên vầng trăng
      Phơi mình
      Trần trụi

      Người đàn bà đi về phía không tuổi
      Cuối chân trời
      Tỏa sáng...mộng hồi...
      Xõa chiếc voan trắng....xua mấy lời....tư lự...
      Ngón tay cong, thô, tù mụ...
      Bỡn hết lòng, xòe nát bét mùa xanh...

      Nét dịu sáng long lanh
      Thoa người đàn bà...miết tự tình...
      Ảo ảnh...

      Xóa
    2. Sao cái thể thơ này mình đọc -mình rất hiểu mà không thể diễn đạt được -Kỳ này lều chõng sang đây học nhé -Sư Phụ có nhận lễ không đây ???

      Xóa
    3. Thể Thơ tự do mà bạn, đâu có khó. Tại bạn thích chỉn chu nên bè ngang không được rồi đổ tại khó. Thả lỏng lòng mình là làm được ngay.
      HB không dám, không dám làm Sư phụ cũng như không thể nhận bất cứ lễ lộc gì. Bạn đừng đùa như thế chít HB tui...hè hè...

      Xóa
  20. Một phong cách rất tuyệt của nàng thơ, thơ từ trừu tượng nhưng rất thật...
    "Mà quên rằng người đàn bà đã...bao đêm nằm
    Phơi trăng...
    Lõa trắng đàn bà….!"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn BLT đã chia sẻ nhỏ cùng mình.
      Đêm an lành ngon giấc nha bạn!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )