3/24/2015

KHÔNG ĐỀ

(Ảnh trên mạng)

Đi mấy nẻo vẫn thấy mình nhỏ bé
Giữa trần gian đang tơ hớ sắc xuân
Nắng đãi người bằng ngút mắt duyên nhân
Lao xao gió cũng ru gần diễm lệ

Ôm chút nhớ kệ lên trời mà bệ
Đánh đùng đưa kéo mây võng ngang trôi
Người ở xa nên em cúi mặt đời
Vòng nhạt quá thiên tình vơi dâu bể

Cây cứa mình cho lá non nhú tế
Nhìn trần gian đang bệ vệ trực vờn
Cơn gió cười cố cù lét môi hơn
Mà quên biết môi cũng hờn rực rỡ...

Anh nói đi em còn mấy lần xuân lỡ
Khi chồi non đã xác lập mới trời
Rừng ngủ đông cũng vươn dậy tung hơi
Chỉ có em đang bỡn lời buột phận

Mưa ở đâu chạy xuống trần xua nắng
Khắp mặt người lá hết ốm để xanh
Sờ môi mình em chạm vết nhăn thâm
Nhưng mùa lá lại thẳng trân về ngự

Đi mấy nẻo sao nghe mình vẫn cũ…!?
B_H 
P/s: Viết lung tung...

28 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Hi hi hi..nửa đêm nằm gác tay lên trán, trán nhăn nheo quá nên ngồi dậy viết cho hết nheo nhăn đó chị ui...

      Xóa
  2. Hương sắc xuân em qua đời mộng mị
    Hái trăng sao làm ngà ngọc đài trang
    Phiêu hốt tình trên con đường thiên lý
    Ngày hồn nhiên khép nép cửa địa đàng....

    Luôn an vui với bạn hiền !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cám ơn bạn QLĐ nhiều!
      ..
      Bôn ba quá nên chùng mình lại ốm
      Mà quên rằng máu cũng héo mùa xuân
      Tay cũng nhom theo định lý đời phân
      Và cô lẻ cứ tần ngần...miên gọi...

      Xóa
  3. Đi mấy nẻo sao nghe mình vẫn cũ…!?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì mùa xuân cứ phơi phới phiên du...
      ...

      Xóa
  4. Chỉ riêng em cho mình vẫn cũ
    Nẽo trần gian vừa đủ cho người
    Bởn cợn đời em cứ thế tìm vui
    Đùa nhân thế riêng em cho là đủ

    Cây thay lá cho mùa xanh thôi rủ
    Đất cằn khô còn nẻ đất khơi nguồn
    Nắng mãi rồi cũng đến lúc mưa tuôn
    Sao em cứ nhốt mình trong lặng lẽ

    Em cứ thế chẻ đời soi buồn tẻ
    Diễu phận mình tóc đã bớt xanh hơn
    Nếp nhăn nào lấp được dấu môi son
    Mà cứ vậy để đời trôi muôn nẽo

    Đến bao giờ đường mới thôi lạnh lẽo
    Để em tôi tìm lại được bóng hình
    ...
    P/s: bắt chước viết lung tung theo...trúng ai, nấy chịu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi, bắt chước sao tài tình thế ạ? Chỉ cho HB cách với!
      ...
      Lòng đã nguội biết lấy chi mà thả
      Khi tình trường đã hết giá nhận cho
      Mình cũ rồi rừng thay muôn lá đỏ
      Nên lối nào ngang qua cũng...mình thừa...

      Son trẻ dấu ai chẳng hàm thiên ý
      Khi nửa vời vượt bi lụy...mà đi
      Cuộc chần chừ nuốt hết nốt phân ly
      Đành giã biệt rồi lại ghì...bản ngã..

      Đêm qua nhanh mấy nẻo đường tất tả
      Thấy mình thừa nên muôn phủ rêu
      Bước chân thon nay gầy đét cô liêu
      Còn gì lại khi quá nhiều...cũ...muộn..???

      Xóa
    2. Như thế này thì chịu! Không bắt chước nữa được đâu. HB nhỉ?

      Xóa
    3. VL cứ khiêm tốn miết làm HB tôi cũng ngại lắm rồi nè!
      Cám ơn bạn đã chia sẻ cùng nha!

      Xóa
  5. "Đi mấy nẻo vẫn thấy mình nhỏ bé"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Càng đi, càng nhỏ và càng gần lại với bụi tro chị ạ...

      Xóa
  6. ''Viết lung tung'' nhưng bạn thơ chẳng hoạ nổi đó nghen, Qua đọc thơ, thích ghê, khỏi phải chê, xin phép về !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn NĐ đã ghé sang thăm HB. Bạn tôi dí dỏm thế thì HB tui biết nói hơn nữa nè...!

      Xóa
  7. Bởi vì ta quá xa xăm

    Mà em phải giữ bao năm chữ tình

    Bởi vì anh mãi lặng thinh

    Nên em sẽ giữ cho mình đơn côi...
    hì em cũng lung tung theo chị nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người ta đã có cặp đôi
      Chỉ mình lẻ bóng nên cời...khoảng không
      Biết rằng chẳng đặng tơ hồng
      Nên vàng vọt nhớ trên đồng cạn khô...
      ..
      Cám ơn HT nhiều nha! Ngày mới vui vẻ nha bạn!

      Xóa
  8. Người phụ nữ biết mình đã cũ để tự làm mới mình là người phụ nữ tuyệt vời.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn lời động viên của NTT nhiều!

      Xóa
  9. Thơ nàng, cực khó để họa, vì tự thân câu chữ, khi ra đời, đã mang dấu ấn HB rồi, hihi. Chúc nàng ngày nhiều an nhiên

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng lại ưu ái cho ta nữa rồi đấy nhé!
      Cám ơn Nàng Tím nhiều nha! Vì có bóng dáng nàng sang là sự dịu dàng cũng về lại....

      Xóa
  10. Đếm làm chi em hỡi bóng xuân ngời
    Chẳng còn biết đâu trời đâu hữu hạn
    Tuổi xuân xanh đã vùi vào quên lãng
    Nhắc làm gì cho nắng nhạt hoen môi

    Anh đi rồi bỏ lại nhớ xa xôi
    Cho xuân chết, mầm côi vời héo rũ
    Hoa đã tàn lấy ai mà ấp ủ
    Bóng chiều nghiêng hứng đủ nhăn nheo

    Anh cứ đi, đừng có với nhìn theo
    Xuân đã héo, còn đeo chi hi vọng
    Nhựa đã khô, còn gì đâu mà sống
    Vết ngang đời, em cộng tiếp môi tưa

    Soi mình nhé, để tìm lại ngày xưa
    Mà lại thấy, bóng ai... giờ đã cũ
    Cứ giữ mãi, màu son từng ấp ủ
    Lừa dối mình, má thắm vẫn... đang xuân
    ..
    Thôi thì cứ viết, chẳng biết sẽ về đâu Nàng ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài ni nàng họa lại "lung tung" của ta mà hay đến lạ. Nói hộ hết nỗi lòng của người bạn ảo mất rồi... Nàng hiểu chi mà sâu đến tận tường vậy hở nàng xinh? Ái mộ nàng nè!
      ...
      Người đàn bà vẽ mấy vết dưới chân
      Với bước đi, bước về gần tuổi mục
      Má thắm xưa giờ chỉ còn là hậu phúc
      Như bàn tay đã gân khúc gồng gành...

      Mùa xuân về ta lại chấm vệt khoanh
      Vào trang giấy cuộc đời thành truyện kể
      Những mùa trăng cứ phơi hồng da dẻ
      Mà không nề ta đã phế mùa yêu...

      Ôm ngực mình mới thấy hết cô liêu
      Vàng vọt vách bằng tình điêu cửa miệng
      Ta nằm đêm hòa máu mình vào phễu
      Rơi giọt đời vẽ ốm yếu cuộc mình

      Thôi cũng đành nói hộ hết đinh ninh
      Bằng tứ tình nửa vời khua con chữ
      Bởi vì đâu em ngẩn ngơ lữ thứ
      Mấy nẻo đường sao em cứ...cũ...mòn...?

      Xóa
  11. Viết lung tung mà sao hay zị HB?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn G đã khen ạ!
      Nơi vừa đến thật bình yên và thu hút nàng nhé!

      Xóa
  12. Vẫn một đời đàn bà mang những nỗi buồn thân phận. Chẳng biết bao giờ mới hết nặng gánh đa đoan hả nàng? :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì mình cứ viết ngược rồi lại viết xuôi y như chính vòng đời trồi sụt của mình vậy YV ạ. Ai tránh khỏi được ải trầm luân bao giờ, chỉ có điều người đã bước qua vài thập kỷ nhìn lại mình, thấy đã già nua, héo úa quá thể nên thảng thốt...mà thôi....

      Xóa
  13. Mở bài: Đi mấy nẻo vẫn thấy mình nhỏ bé
    Kết bài: Đi mấy nẻo sao nghe mình vẫn cũ…!?

    Ấn tượng lắm HB ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, em cám ơn chị nhiều ạ. Có chị ghé qua chia sẻ em vui lắm ạ.

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )