3/22/2015

PHONG TÌNH ĐÊM LỘNG PHIẾN

(Ảnh trên mạng)

Tình chúng mình đã quá ngắn phải không anh?
Đếm lá ngày xanh bằng những bước đi, bước về định mệnh
Em thắt mối người in vào nút tim làm lệnh
Cho nghìn sau còn trở lại, mở túi ba sinh
Đêm nhắm mắt nghe rốn bể lặng thinh
Bởi chừng xuân vì đâu, trốn chạy trăm nghìn lần có thể
Và con nhái ghét tiếng của đêm nguyệt tế
Nên tọt tè cho chất đắng thiên di...

Tình chúng mình đã thật cắt dứt....từ ly
Bằng tóc xanh chan mềm hơi thở thượt
Múi thời gian cõng em qua mấy thăng trầm ô thước
Thủy triều nào cố bòn ngược vết bọt biển tan
Xóa bước chân đi, bước chân về in hàng vạn vạn mang
Trên phiến cát, dày lâu đài hoang, tràng dã
Cũng như ngày xưa, cũng như hôm qua
Phận hồng nhan đã, phận hồng nhan đa...

Đêm tháng ba vừa vỡ òa ấm áp kiêu sa
Nhiệt của trời, nhiệt của người cũng trội gấp gấp hơn qua
Tiếng côn trùng khơi thêm luống tình thẳng tấp, thuỗn, xòa
Bằng hồn sương phơi nhuộm quang hà tồn tại
Chỉ còn em tóc đã rối hoang...mơn tay dại
Cúi búi gội mình, lỡ ấn mãi, nốt tội tình hơn...

Nhìn lại thật mình, đã biết tình quá ngắn...vốn dĩ đơn
Nên o ép, khéo chờn vờn, vỡ mộng
Đêm tháng ba tình cơi mầm thông thống
Loa hòa ca, kê biển sóng...còn vang...
Nhịp chúng mình, chắc chạm phải, vạn đa mang
Nên trùng điệp lá khẽ khàng sinh hội...
...
Thủy triều ơi còn bao lần ta tội
Mà thiên tình mãi trật lối
Ta đi...???
B_H

30 nhận xét:

  1. Sao nghe buồn chơi vơi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết trong đêm luôn chơi vơi nàng ạ.
      Nhiều niềm vui cùng con trẻ nha nàng.

      Xóa
  2. Không gian lặng nghe tiếng đêm khẻ kể
    Ngược thời gian, cắt đoạn khúc tìm về
    Bước chân nào tìm đến rồi đi
    Bao lá xanh vẫn thì thầm đếm nhẹ

    Lá vẫn còn miên man yên ngủ
    Có rơi chưa sao vội tiếng chia đường
    Tình mong manh như những giọt sương
    Phơi trong nắng như chưa từng hiện hữu

    Con sóng nào đưa em xa vĩnh cữu
    Nữa vòng quay tìm giấc ngủ dị thường
    Đêm nằm mê, mãi nghĩ tội mà thương
    Dòng ký ức lăn dài đôi giọt đắng

    Nếu biết tình ủ men vọng đắng
    Thì em ơi, thả lỏng môi mềm
    Để nhẹ lòng trôi mãi miền quên
    Trôi giọt đắng lòng rồi cũng nhạt

    Để em tôi, mãi không là nguyệt lạnh
    Một mình trôi trong suốt ngân hà
    Và như thế tôi còn nơi chốn đợi
    Một ngày vui, em lại hé môi cười
    ...
    Mới vừa đây thôi còn vui, giờ lại chìm ngập trong nỗi buồn. Đọc mà thấy buồn thiệt buồn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. VL có còn nhớ đã gợi ý cho HB về "ngóng đêm" không? Đó là đề tài cốt lõi cho bài thi nhỏ này đây. HB cám ơn VL đã gọi ý cùng. Bạn cũng đừng hỏi vì sao HB chùng lại, vì đó là thơ...chỉ có vậy thôi...bạn ạ. Bạn đã họa cho mình một bài thơ cũng đầy chất chứa đấy thôi...
      ...
      Em vẽ hóng cuộc đời mình vào đá
      Bằng lời thơ thêm gia vị của trời
      Rồi đánh bóng thêm những nốt chơi vơi
      Khi cao vút khi tột cùng ải mị

      Bóng đêm múa hay hồn người du hí
      Về miền xa, về tít tận hoài ca
      Năm tháng đó giờ đã quá nhạt nhòa
      Mà ảo ảnh cứa từng cơn nhung lụa

      Đời đàn bà trố mắt mình tự hứa
      Rằng hồi xuân chỉ ấm ớ...cùng đêm
      Bê vệt đời em vẽ nốt xiên mềm
      Bằng tơ lụa đã trễ tràng phận mỏng

      Thủy triều đâu bỗng dâng về thông thống
      Bọt biển tình cũng loang rộng ba sinh
      Trăng non còn cong vút như hữu tình
      Nhưng gai nhọn đã thủng sâu nguồn cội

      Đàn bà em đã trót sanh lầm lỗi
      Là yêu thương dâng thẳng tới cạn nguồn
      Bây giờ biển đã xuống lặng yên
      Trăng còn đó che nửa nghiêng cùng tận...

      Xóa
    2. Cắt tôi bằng vết cứa không dao
      Sao tôi đau tận cùng chất ngất
      Tìm chốn nào để chôn và cất
      Tôi hỏi mình sao đến ngã nghiêng

      Giờ biết tìm nơi chốn bình yên
      Không gian nào để thôi ủ rủ
      Đời dường thế sao không tỉnh ngủ
      Để bây giờ chất đủ niềm riêng

      Đêm thinh lặng dừng không lên tiếng
      Gõ nhịp buồn đong đếm thật mau
      Nỗi đau nào sao nỡ làm đau
      Tôi tự hỏi làm sao liền miệng

      Thôi biết thế cất vào thinh lặng
      Gậm nhấm dần vị đắng vàng thau
      Đời đã biết không thể vì nhau
      Thả trôi hết im trong nốt lặng
      ...
      Ngóng đêm là thế HB ạ. VL nói vậy nhưng đừng làm vậy.

      Xóa
    3. Đêm tháng ba ấm lên cùng trời đất
      Vòng ngực mình sao bẩn chật rung lên
      Tại phận mình vấp phải kiếp chông chênh
      Hay lá số áp đỉnh người trượt dốc?

      Nên đêm đen em lấy tay vò tóc
      Mà nghe từng cọng chẻ ngọn muối tiêu
      Hõm hênh nhiều còn khóc được bao nhiêu?
      Thôi cứ viết hết diễm kiều phận cụt

      Ngóng trăng đêm nhìn sao trời gấp khúc
      Vì sao nào là lá số của em
      Để mang hồn ép ngược lỗi chênh vênh
      Nghe sông núi xướng gọi tên mình lại

      Con thạch sùng cũng chép kêu hoang hải
      Nên gian trần ai dám cãi thiên hà
      Ừ chịu rồi em là kiếp đàn bà
      Nên đêm ngóng...em kiêu sa...trần tục...
      ...
      Thì có chủ đề để viết cũng dễ chịu hơn là long bong tìm kiếm mà lại không ưng....VL à.

      Xóa
    4. Hay quá đi thôi! VL rất thích bài này.

      Xóa
    5. Cám ơn bạn đã thích nha VL!
      Ngày mới bình yên và ấm áp bạn nhé!

      Xóa
  3. bài thơ hay, rất cá tính
    chúc bạn CN và tuần mới hạnh phúc và may mắn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn NN đã ghé sang chia sẻ cùng nha.
      Ngày êm đềm và lãng mạn.

      Xóa
  4. Nếu biết duyên tình ngắn ngủi, sao ta cứ mãi chờn vờn đuổi bắt nhau? Thế mới biết trên thế gian này điều khó nắm bắt nhất là chữ "tình"nàng nhỉ? Nhịp sắt cầm ai cũng mong muốn mà dường như cứ gieo những phím sầu bi trật lất, đa đoan.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không đuổi nữa, không bắt nữa, không chờn vờn nữa...Ta đã đứng lại rồi, nàng YV ạ. Chỉ là năm tháng luôn bào mòn nỗi nhớ, đôi khi làm ta quên đi mình đã từng nồng cháy đến như vậy. Viết về một khắc đàn bà của mình như bọt biển vỡ tan để mình xem xem...còn dư vị gì trong ấy...nàng ạ..
      Cám ơn YV đã chia sẻ và đồng cảm cùng HB nha.
      Buổi chiều yên ả và ấm áp nha nàng!

      Xóa
  5. Tình chúng mình có ngắn lắm không em ?
    Sao nỗi nhớ vò từng đêm trăn trở
    Sao mộng mị về ôm đêm nghẹn thở
    Nghe lòng mình cắc cớ gọi trăm năm… ?

    Tình chúng mình có ngắn lắm không em ?
    Mà con sóng muôn năm còn day dứt
    Mà cơn gió chẳng dừng cơn khao khát
    Đêm vỗ về ngằn ngặt giấc mơ em…

    Tình chúng mình ngắn lắm phải không em ?
    Anh pho tượng lặng câm trong đêm tối
    Ru nước mắt bằng lời chưa kịp nói
    Em đi rồi buốt nhói ở trong tim

    Tình chúng mình ngắn lắm phải không em ?
    Nên anh cố đan thêm vào nỗi nhớ
    Từng ánh mắt từng nụ cười rạng rỡ
    Cất vào lòng khi lỡ dở mùa sang…

    Tình chúng mình ngắn lắm phải không em ?
    Nên anh giữ để yêu thêm lần nữa
    Một lần cuối một mình em thôi nhé
    Nuôi trong hồn như thể máu nuôi tim…

    Tình chúng mình… dài nỗi nhớ em thôi…

    Người ta bảo rằng: Tình yêu không đo bằng thời gian mà được đo bằng nỗi nhớ. Chẳng biết có đúng không. Nhưng Nguyễn thì:

    “… Nhớ nhiều quá có quên cũng chẳng hết
    Chẳng bao giờ tôi lại hết yêu em…”.

    HB có tin vào chữ yêu này không ?. Ghét cái câu hỏi ngu ngơ này quá nhỉ. (Không tin đâu… chỉ thấy ghét không thôi à).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trên phiến hồn thi ca của những bài thơ, vần thơ...HB tin là N nói thật một lời yêu. Chỉ với những hồn thơ, và riêng cho thơ. HB không bao giờ mị tưởng đó là thật của thực tế. Vì HB cũng biết viết lên những câu thơ ma mị thì tình yêu của người làm thơ luôn dành cho hồn thơ. Đó là sự thật.
      Ranh giới của thật và ảo luôn hiển hiện, dù là rất mỏng, rất siêu hình. Nhưng HB nhìn ra được và thấy được ranh giới đó. Nên trong thơ và ngoài đời thực HB không bao giờ bị nhầm lẫn nó. Và lời N chia sẻ trên đây HB rất hiểu và rất tin. Và chỉ dừng lại ở khía cạnh ảo dễ thương này, dừng lại khía cạnh hồn thơ đầy cháy bỏng này...N ạ... Rất cám ơn N về tính nhân văn này, mà N luôn dành cho HB. Thật tình cảm tạ.
      ..
      Đêm dần cạn và tình ta thật ngắn
      Thì hỏi trời hay hỏi tận trăm năm
      Câu trả lời ngay ở nốt thăng trầm
      Là nông nổi là đã thầm...xa vợi

      Hôm chia tay anh đi về nguồn cội
      Em ngược mình vào sáng tối đa mang
      Kiếp dương trần đã chậm hụt đò sang
      Thì duyên kiếp là bẽ bàng cho nhận

      Nửa vòng cầu anh chắc nhiều hồng phấn
      Riêng mình em cũng cạn những nỗi niềm
      Đêm nay nữa em lặng im nghe thở
      Ước đời mình thôi tơ hớ chông chênh

      Tình ngắn rồi em cũng dịu xuôi đêm
      Bằng ôm ngực khẽ ru mềm mình lại
      Bằng giấc ngủ vùi thật sâu ân ái
      Về ngày xanh chưa từng trải phận mình

      Ngắn thật rồi, ngắn đã ngắn rồi anh...!!!

      Xóa
  6. THƠ HBNGÔN TỪ RẤT ĐẶC BIỆT VÀ HAY

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em xin cám ơn lời khen của chị MN.
      Chúc chị luôn nhân văn và ưu ái với tình thơ nha chị!

      Xóa
  7. Tình chúng mình chỉ còn trơ cành cỗi
    Lá lợp xanh che mát tỏa hôm nào
    Giờ còn lại ấm ức chực phun trào
    Như tro bụi,như lửa lòng nham thạch
    Chẳng trách người giẫm lối mòn duyên phận
    mãi lê thê trên khắp nẻo đường trần
    Tìm hoang tưởng trong chiều thoáng phù vân
    Nhốt trầm luân trong ngôn từ ước lệ
    Để đêm suông thức dậy cười ngạo nghễ
    Trên phiến tình hóa thạch địa tầng sâu....

    Tuần mới nhiều vui và công việc tốt nhé HB !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình nhốt tình hay duyên phận đã, âu
      Đời cách trở dạn dày lầu nguyệt hận
      Đêm nằm nghe hơi thở mình cung tấn
      Về miền xưa về cuối tận...thác ghềnh
      Cặp bến chưa hay cứ mãi lênh đênh
      Cho trăng giận soi thủng tầng thạch biện
      Rồi hóa mình thành bạc tình cung hiến
      Thành nghìn năm soi mãi vết...độc hành...
      ...
      Rất cám ơn bạn nhé! Luôn an yên và hạnh phúc!

      Xóa
  8. Nước Nga ngày xưa có "Người đàn bà hát", giờ thì giáo phong cho HB là "Người đàn bà thơ". Thơ của HB đậm chất đàn bà đến từng cái dấu phẩy. Có những từ, những câu tối nghĩa, nhưng bắt người ta cứ phải đọc cho hết, và có khi đọc lại, miên man theo tâm tưởng của "Người đàn bà thơ" HB!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết như chưa từng được viết, được đọc, được học vậy đó G ơi...Nên câu từ, ca cú không thông và sáng như người được thông luận lập ngôn đâu. Mà được G khen là cứ tít mắt trước cái đã...hihihi...
      Thật ra G nói rất đúng, đôi khi HB đọc lại chỉnh sửa bài viết miết vẫn còn có nơi tối nghĩa nhưng lẫn chung vào toàn bài thì ok, nên bạn nói thế mình rất phục. Thôi thì cứ viết cho thông cái đầu mình là điều vui trước tiên, sau đó học hỏi dần và biết đâu lời phong tặng của G một ngày nào đó HB tôi...sẽ làm được...hihihi...(hy vọng có còn hơn không) G nhể?
      Có G về HB vui hơn rồi nè!

      Xóa
  9. Múi thời gian cõng em qua mấy thăng trầm ô thước
    Thủy triều nào cố bòn ngược vết bọt biển tan
    CHỊ THẬT PHUICS CÁCH DÙNG TỪ VÀ TỨ CỦA EM!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị khen em, em mừng hớn hở nè chị. Nhưng chị đừng phục em vì em sẽ nói như thế với chị, vì em còn đang học hỏi ở chị thật nhiều điều...bổ ích và đặc thù ngôn phú....

      Xóa
  10. Sang đọc những dòng thơ đầy cá tính của em...hay và rất riêng...HB ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cám ơn chị nhiều ạ. Ngày mới yên lành và mát mẻ nha chị VST.

      Xóa
  11. Tháng ba, đêm em nép mình trên phiến hư vô
    Thấy tình mình sao mãi nhấp nhô sóng bể
    Biết là thế
    Đời đâu có giản đơn như cổ tích trong câu truyện mẹ kể
    Lọ lem thời xưa cứ yêu là gặp chàng hoàng tử
    Hay cô Tấm cứ ở hiền là gặp được nhân duyên
    Còn em... em cứ mãi hoài trải lòng ra đếm ngược
    Những yêu thương ngút dài theo sợi nhớ
    Mà sao ... vẫn lỡ
    Vì tình mình quá ngắn phải không anh?
    Bởi bắt đầu vốn dĩ đã mong manh
    Nên ta chẳng chạm tay được vào niềm khát vọng
    Vì hai ta đều đứng trên đỉnh sóng
    Cứ kiện cùng... rát bỏng...thổi vào nhau
    Anh có biết, mỗi lúc khát và đau
    Em chỉ mơ được cùng anh vùi xuống
    Để mỗi người thôi không còn luống cuống
    Vớt nỗi niềm hắt ngược bỏng đời nhau
    Em biết mình đã chịu nhiều đớn đau
    Anh cũng vậy... mà sao lại làm đau thêm lần nữa?
    Bởi tình anh ... chưa bao giờ thực nhớ
    Nên chần chừ... giết dở một tình yêu
    Đã cho đi nhiều... sao chẳng nhận bao nhiêu
    Nên tình mình dài mà vẫn ngắn
    Hai chúng ta trở thành đôi gánh nặng
    Của nửa đời hiu hắt chẳng của nhau

    Thì thôi
    Nếu đã chẳng được vì nhau
    Thì hãy ngắn lại... đắng đau làm chi nữa
    Để từng đêm trái tim chẳng cùng chung nỗi nhớ
    O ép đời đến tội cả bóng đêm.
    Thì thôi
    Tình đã ngắn lại càng ngắn thêm
    Ta dừng lại
    Gửi quên cùng dĩ vãng
    Để tình mình trôi cùng theo năm tháng
    Vết thời gian rạn nứt đến ...hư vô
    ..
    Khó quá ta đọc đi đọc lại chẳng họa được với Nàng, đành lan man chẳng đầu chẳng cuối theo một dòng chẳng có nút lấy hơi cho đời đỡ phải thở gấp... thôi kệ, cứ kéo dài hơi đến khi không chịu được nữa một là đứt hơi, hai là dừng lại thì ... dừng lại để giữ được chút oxi vì oxi cần cho sự sống Nàng ạ.
    Nàng cứ thả lòng cho hết khát nhé, ta sẽ cùng cầu nguyện cơn mưa tới

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nằm nhắm mắt lấy tay che nửa mảnh đời đã vấp
      Mà bụi lòng cứ ngùn ngụt ưỡn lên
      Đêm trăn trở hay máu lại chạy ngược ghềnh
      Cho ẩm ướt nơi gối chăn thừa, nguội
      Người đàn bà cố cất giấu mấy sợi tình le lói
      Vào màn đêm để ngọt nhạt phận mình
      Con thạch sùng chợt ré trên trần thấp
      Như mụi lòng cùng chung kiếp...chong đêm...

      Mấy mươi năm nữa em sẽ tước được danh hiệu ngông nghênh?
      Để lòng mình cũng dịu dàng
      Thơ phú
      Không vắt tim ra mà nhàu từng nắm lòng ủ rũ
      Ghép lại chữ tình
      Lỡ ngắn quá lúc do dây
      Từng cuộn lòng như triều sóng dâng đầy
      Phả lấp hết hình, từng dấu chân kỷ niệm
      Đêm ngóng đêm mà nghe hồn âu yếm
      Từng ngày xanh
      Theo tóc rụng bạc đời...
      ...
      Nàng qua chia sẻ phận đàn bà, mà nó đã cột mình sâu hoắm trong kiếp ba sinh cùng, ta mừng lắm nàng ạ. Vui vì có người cùng hiểu, hiểu vì có người cùng chia... Đã đủ hạnh phúc lắm rồi nàng ạ...Vì phận mình viết mãi cũng chẳng có vô cùng...
      Bình yên và đồng hành với nắng mưa nàng nhé!

      Xóa
  12. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Chiều cứ xuống
      Cuốn tháng ba xa không bờ bến
      Nhặt trái tim thắp nến sầu bi
      Em xuân cũ còn mộng tràn mắt ướt
      Đi về đâu lâu lắm mới nhớ ai ?

      Rồi mai mốt đường xa vạn nẻo
      Còn biết ngẩn ngơ cuối một lưng đèo
      Treo lên đó buổi chiều không tắt nắng
      Dặn hoàng hôn nghiêng cho trắng tóc tơ...
      .

      Xóa
    3. Dẫu vẫn biết là kết nồi những vần thơ
      Thành mặc định trút tháng ba cào nắng
      Nhưng trái tim em đã chai hằn chất đắng
      Nên vùng đêm cứ héo tạt một triền trôi

      Người đi rồi em cũng bước qua đời
      Bằng nén thở xoa tim nhoi nhói lệ
      Đêm vẫn đến và đi không cắc cớ
      Chỉ có mình vuột duyên nợ tình chung...
      ...
      HB cám ơn PVD đã ghé sang chia sẻ và cảm nhận cùng.
      Ngày mới yên bình và chan hòa nắng ấm bạn nhé!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )