4/07/2015

MÁU NHỒI

(Ảnh trên mạng)

Đỏ hỏn này vừa khắc vết khai sinh
Thì tình thiêng phía mặc định cũng tròn
Nhắm mắt lại cho chạm tay vào máu
Mà nghe mình cũng cháy rực trần gian

Vòm khí quyển xoay tròn lời thệ ước
Nên không gian cũng đo được hữu tình
Bằng vật thể lửng lơ treo ngước mắt
Đỏ cả hồn dồn ngần ngật yêu đương

Như thiêu thân rã rời say ánh sáng
Biết phù du nhưng cố lấn lại cười
Vầng trăng kia say nhân gian mật tươi
Hay lửa tình đang lần lừa ướm lại

Vạnh đỏ tròn ngột máu tận trầm mai
Thành dung tích phết ửng đài rực lửa
Nhủ nhân gian dù không yêu nhau nữa
Thì thiên hà vẫn thật ứa nhiệm màu

Tên của em là Trăng Máu đêm sâu
In vành vạnh vào tận đầu ngọn sóng
Liễu rũ hờn cũng liếc về gợn bỏng
Nhè võng tình đùa đánh nóng guồng tim

Khai sinh rồi cũng chết lịm sau đêm
Thì nhân thế hỏi có gì tồn tại
Máu đỏ loang khấp bầu trời ngang trái
Vẫn biến thành bọt nước biển hòa không

Tình mặn nồng cũng chỉ là ảo mong
Nên trần thế lùa khơi vòng trăng đỏ
Tình của em đã trở thành hơi thở
Nên nhìn trăng mà đau tợ...máu nhồi...
B_H

23 nhận xét:

  1. Cả vũ trụ cuồng quay trong bão lửa
    Anh xa em ngày quỹ đạo lạc thiên hà
    Cả vô tận trong hiện thể một cành hoa
    Chưa trao nhận đã viễn trùng ly thẳm
    Đời hoang mạc,sóng biển lòng chợt đắm
    Mặt trời chao,tinh tú dạt xa nguồn
    Tay vùng vẫy chừng nắm được dư hương
    Chiếc phao tạm cứu sinh tình tuyệt vọng
    Lênh đênh qua nghìn trùng phiêu phóng
    Bến ngân hà vá víu những đam mê.....

    Ngày mới thanh an !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn họa bài thi này hay quá đi thôi QLĐ ơi! Ngôn từ cổ mà rất đẹp. Cám ơn bạn thật nhiều!
      ...
      Cây trơ đứng nhìn vầng trăng rớm máu
      Núi vĩ hùng cũng thinh lặng như bưng
      Còn lại gió phả mây vung che chắn
      Ngọn sóng tình như muốn vụt phụt cao

      Để chạm ngay một ngọn lửa trực trào
      Vừa le lói lúc thiên hà đi lạc
      Cành hoa đêm cũng trố vàng ánh mắt
      Cháy gì đây khi thất lạc nhau rồi

      Phao cứu sinh cũng nát giữa đàn hồi
      Khi vá víu đã biến thành ảo ảnh....

      Xóa
  2. Mặt trăng cân bằng
    Mặt trời đỏ áu
    Thương TRĂNG MÁU
    Nhồi tim...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trăng nằm ngủ lim dim
      Mà không hay rớm máu
      Tình còn mãi đi tìm
      Hay tròn vạnh treo cao...?

      Xóa
  3. Tình của em đương như hơi thở
    Trăng đỏ rồi, tim mở chẳng thông
    Khơi dòng máu nóng chẳng xong
    Nghe đau rưng rức, đêm cong nữa đời
    ..,
    Chỉ viết được vậy thôi người ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ps: sửa câu đầu lại HB nha.
      " Tình của em dường như hơi thở"
      ... Mà không thích để vậy cũng xong!

      Xóa
    2. Cám ơn bạn VL nha. Đã sang chia sẻ và cảm nhận cùng.
      ...
      Vầng trăng sáng đêm nay lồng trộn đỏ
      Ngước nhìn lên tựa sới nhớ bồng căng
      Vạnh tròn ấy như muốn nổ tung trần
      Thưa nhân thế thiên hà phân lạc mộng...
      ...
      Cứ để thế cũng được mà thêm vào lại cũng hay. Bạn tôi cho hai ý đều dung hòa hết cả.

      Xóa
  4. Tình của em đã trở thành hơi thở
    Nên nhìn trăng mà đau tợ...máu nhồi...

    Đừng có để thành... nhồi máu cơ tim thiệt nhe HB! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mấy hôm cũng gần như thế đấy G ạ. Hôm nay thì đâu lại vào đấy rồi.
      An yên nha G!

      Xóa
  5. Đúng thế HB ơi, nhất định không để trở thành máu nhồi tim hay mạch máu nha. Nguy hiểm lắm nè. Hihi...
    Đọc thơ nàng, cảm giác sức chịu đựng của nàng thật là bền bỉ. Như YV là YV tu luôn cho rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn biết làm sao hơn nữa hả VY. Khi gặp được khó khăn trắc trở thì mới biết chình mình là vàng thau thế nào mà. Phải không nàng? HB luôn luôn thích thử sức của mình ở những cao trào mới, lạ và khó. Vì cứ muốn làm điều đó nên đôi khi lạc bạn đó nàng. Cám ơn YV luôn song hành cùng HB nha! Nàng thật xinh của tôi.

      Xóa
  6. …. “Tên của em đâu phải là Trăng Máu
    Mà dối lòng cất giầu những điều chi
    Đêm nay nữa ta ghì em vào nhớ
    Một nỗi niềm máu cứa đỏ tim ta…”
    Nguyễn.


    Tên của em là dòng sông băng giá
    Giấu trong lòng một núi lửa đang sôi
    Anh một kiếp buông trôi theo ngọn gió
    Đi tìm em trăng máu đỏ đơn côi

    Em chạy trốn giữa đôi bờ thật giả
    Nên bây giờ trăng máu vỡ nhân duyên
    Ta thì buộc lời nguyền theo nỗi nhớ
    Khắc vào lòng ba chữ mộng hà băng

    Ơi duyên phận như quầng trăng máu đỏ
    Tháng năm trôi tim vỡ máu chờ trông
    Lời chưa nói và nỗi lòng giông gió
    Ta với em… có thật nhớ nhau không ?...

    Gieo con chữ trên cánh đồng hoang phế
    Giông gió lòng chẳng kể hết nguồn cơn
    Em trăng máu ngậm hờn lời dâu bể
    Ta máu ròng chỉ để gọi tên em…

    Em trăng máu... bao giờ... thêm lần nữa...
    Mà tim ta thì cứa máu hờn ghen
    Duyên với phận… tôi em… quen hay lạ… ?
    Mà đêm nào cũng lỡ gọi tên em…

    **
    *

    Hà Băng này:

    Nào đâu bùa bả gì đâu
    Sao thơ em để tôi đau thế này… ?

    HB mà ở VN thì kiểu gì Nguyễn cũng sẽ tìm đến, không phải là trồng cây si, cũng không phải là để tỏ tình. Chỉ đơn giản là được đi theo sau, đi bên cạnh, được ngắm, được hỏi “Tại sao con người ấy, hình hài ấy, giai nhân ấy… rực rỡ và quyến rũ đến thế mà lại cất giấu trong lòng cả một núi lửa đớn đau hờn giận đến ngút ngàn như thế ?”. Hôm vừa rồi Nguyễn có ngồi với mấy nàng cùng chia sẻ về câu chuyện mà Diva Mỹ Linh chia sẻ trên Fb của cô ấy về số phận một người đàn bà đẹp vì quá yêu chổng và hy sinh cho chồng con đến nỗi quên cả bản thân mình mà thành tan vỡ và ôm hận. Mọi người bảo Nguyễn hãy viết một số câu chuyện về số phận người đàn bà vốn là bạn bè, thân quen với mình. Nguyễn đã lên khung bài viết rồi chứ, nhưng rồi lại bỏ đấy. Những lúc này chẳng ai lôi được Nguyễn ra khỏi cái kén của mình. Vậy mà với HB thì Nguyễn không thể lười được, thế mới lạ. Nhưng Nguyễn nói thật nhé: Hình như dạo này nàng có điều gì đó lo nghĩ, bất ổn và bất an nên thơ nàng dạo này Nguyễn thấy lạnh và đau. Nàng đang bức xúc điều gì đó đúng không ?. Nguyễn vốn kiểm soát được cảm xúc của mình rất tốt. Với HB, Nguyễn luôn thả nổi cảm xúc của mình mà nghe ra con chữ của Nguyễn nó vẫn ngu ngơ và không lắng cho lắm. Hay là con tim Nguyễn nó phản bội lại Nguyên nhỉ ?. Nhưng thôi, dẹp điều ấy lại để dành chỗ cho lời cầu nguyện tốt lành và may mắn nhất cho HB. Hãy là chính mình và luôn vượt lên chính mình, Nàng nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. N này!
      Không biết là HB đã làm bạn ở thế giới ảo này và trên con chữ này với N được bao lâu rồi nữa? (Thật tình là HB không rà soát được điều này) Mà mỗi ngày con chữ của N luôn luôn mới với một HB. Có một khía cạnh nào đó rất vô hình nhưng hiển hiện ra ngay từng con chữ, rõ đến mồn một rằng: N luôn chia sẻ với HB bằng xúc cảm nhân văn chân thật. HB nhận ra điều này, rất rõ. Rất trân trọng và quý mến. HB chỉ biết nói cám ơn N về điều này. Rất thật bụng.
      Còn về cảm xúc của HB dạo này vừa bỏng rát, vừa ngột ngạt, vừa chất ứ lạnh và đau. Là bởi vì bản thân HB cũng đang chạm phải những vấn đề nan giải trong cuộc sống, gia đình và xã hội. Cảm giác đó không được phép la hét ngoài đời, thất thường như một đứa con gái mới vạnh tròn tuổi đôi mươi. Nên HB đành mang nó vào làm bạn cùng con chữ. Mà rồi N cảm nhận được, rồi bạn bè cũng đồng cảm sẻ chia thì vấn đề nan giải một sớm hay một chiều cũng dần ổn định thôi N à. Đừng lo lắng lắm nhé! Chân thành cám ơn N!
      ...
      Khoảnh khắc ấy vầng trăng gồng tròn máu
      Tựu cửu lòng cho nhân thế ngước xem
      Thì khác nào tình vừa chạm môi mềm
      Nhưng bỏng rát cứa con tim vầy tội

      Dòng sông băng cứ muôn đời sám hối
      Là lạnh lùng là phải nổi giá đông
      Nào ai biết tận hờn tủi trầm không
      Là dung tích ngùn ngụt mong được nổi

      Tình của đời pha nhiều màu sẫm tối
      Như vầng trăng cũng đỏ ối nhuộm đêm
      Em chỉ là một một cục đá bỏ quên
      Trong trầm tích tận cuối ghềnh băng giá

      Hôm giao thoa giữa trăng và biển cả
      Khi thiên hà lỡ giẫm phải tình si
      Thì chính em đã lịm chết nguyên y
      Nên trăng máu tròn thảm bì bì đỏ

      Dưới trần gian còn bao điều chưa tỏ
      Nhưng vầng trăng đã theo gió ẩn mình
      Chỉ còn em vừa mặc định nguyên thinh
      Làm băng giá cho cõi tình được ngủ...

      Xóa
    2. Xin em đừng dối lòng mình đi nữa
      Em còn đây nguyên giá trị trong anh
      Em là đá bọc ngọc ngà quý giá
      Chỉ riêng anh biết điều ấy mà em

      Xin đừng để đôi môi mềm buốt máu
      Ta xa nhau đã cào cấu con tim
      Vui lên em dẫu ba chìm bẩy nổi
      Đời vẫn còn một tiếng gọi yêu em

      Tình yêu ấy phải đâu là tội lỗi
      Thì có gì mà hờn dỗi cách xa
      Sông muôn thuở vẫn đôi bờ mong mỏi
      Chung một dòng máu xối ở trong ta

      Thì thôi nhé ngọc ngà hay hoang phế
      Hay là mây bồng bế kiếp lang thang
      Anh làm gió theo chân trời góc bế
      Đi tìm em một nỗi nhớ trinh nguyên

      Trong giông gió em càng nên bất khuất
      Như anh tin vào bản lĩnh trong em
      Thế là đủ giấc mơ mềm khao khát
      Sông băng giờ là tiếng hát trong anh…

      HB ơi ! Đừng buồn và đừng ngại ngùng bất cứ điều chi cả. Trời không cho ai tất cả mọi thứ và trời cũng không lấy của ai tất cả mọi thứ. Không có cái gì đi là đi hết. Không có cái gì mất là mất hết. Dẫu bất luận thế nào thì ta vẫn phải sống. Dẫu phong ba bão táp đến thế nào đi chăng nữa thì ta càng phải quên nó đi. Hãy tiến về phía trước, đi mãi rồi cũng sẽ đến đích. Nguyễn từng nói rằng: Khi ta được sinh ra đời thì ta chỉ có thể giữ lại thân xác ta thôi. Còn linh hồn ta, cảm xúc vui buồn trong ta là thuộc về những người thân xung quanh ta. Vậy thì chẳng có lý do gì để mà ta phải chán chường, phải buồn đau cả. Hãy vui lên đi, hãy cười lên đi. Rồi niềm vui cùng may mắn với hạnh phúc và bình an sẽ đến với HB thôi. Từ bé Nguyễn đã là một cậu nhóc lì lợm và ngang bướng. Nguyễn chưa bao giờ biết chán nản hay lùi bước trước khó khăn hay giông gió. Thế nên từ hồi còn cắp sách đến trường thì các bạn bè, nhất là bạn gái đi bên Nguyễn bao giờ cũng yên tâm không bị ai bắt nạt. Cho đến bây giờ cũng thế. Trong các cuộc vui, các chuyến lãng du mọi người vẫn bảo: “Có ông béo đi cùng là yên tâm rồi”. Nguyễn tin là bản lĩnh và nghị lực của HB có khi còn hơn Nguyễn đấy. Hãy thế nhé. Dù bất luận có thế nào đi chăng nữa thì bao giờ Nguyễn cũng cầu mong mọi tốt lành nhất đến với mái ấm của HB đấy.

      Xóa
    3. Dãy ngân hà bao nhiêu lâu có thể?
      Tụ vầng trăng thành máu tế hiển vinh
      Em giữa trần bao lâu thì có thể?
      Ướp hồn mình ngoài dòng lệ chia phôi

      Hỏi thì hỏi để có cớ vậy rồi
      Vì thực chất cuộc đời trôi nhanh lắm
      Hôn nhau chưa mà trăm năm say đắm
      Tại vì đâu lại gặm nhấm vời xa

      Hôm nào đó vừa mật ngọt thiết tha
      Bến Hồ Tây ly rượu hòa mắt đỏ
      Chỉ thoảng thôi mà thương đến từng hơi thở
      Giờ muôn trùng ai cắc cớ thêm chi

      Ngày ra đi ai lạnh mặt hờn si
      Ngày không lại vẫn đôi bờ trăn trở
      Anh nơi ấy mấy mùa rồi còn nhớ
      Từng guộc đường gầy đến tợ thiên thu

      Riêng em thì trăng máu đỏ hoang vu
      Đang phủ nhớ vùi băng hà trầm tụ
      Trên đỉnh khóc em cũng đành dung thứ
      Hiến máu mình cho trăng đủ làm tin

      Biết ngày sau lời hò hẹn đinh ninh
      Hay anh đã chốn hiển vinh tấn tiến
      Mà dẫu sao cũng mong anh thiện yến
      Vì mùa đời mà toại nguyện trăm năm

      Em không hờn chỉ có chút thăng trầm
      Cố bước nốt những bước dài sự cuộc
      Trăng có đỏ nhưng hiên ngang thỏa ước
      Kẽ đời mình cũng tròn vạnh đó thôi...!!!
      ...
      Những lời chia sẻ của N làm HB xúc động thật sự. Nên HB viết trả lời bài hoa cho N cũng theo cảm xúc của chính bản thân mình. Đúng như lời N nói. Một cánh cửa vĩnh viễn đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác sẽ mở ra. Chỉ là ta chưa biết nó mở lúc nào, bao giờ? Và ta có chịu bước về phía cánh cửa đã mở đó để soi rọi mình cũng như đón nhận ánh sáng từ đó không, mà thôi. HB này dám đương đầu với mọi số phận sắp đặt, tự nhiên, vô tình, hay cố tình dành cho mình từ khi hiểu và biết N ạ. Từ nhỏ HB cũng mang tiếng rất cứng đầu, một mình trông nom sáu đứa em trai cho ba mẹ đi làm, thì nếu HB không cứng đầu chắc gì các em trai sấp sỉ tuổi nhau nghe theo chị Hai được? Có lẽ vì được làm chị lớn trong nhà của nhiều đứa em đã rèn cho HB tính cách cứng rắn này.
      Nhưng ở đời, phàm làm một con người. Luôn có đủ cảm xúc của hỉ nộ ái ố luân phiên trong huyết quản. Chỉ là ta nên làm sao để vượt qua nó mà thôi. Chứ nó vẫn tồn tại, bằng mọi giá. HB thì không sợ những cảm xúc đó. Chỉ là vui thì ta biết vui, buồn thì biết ta đang buồn.... Không trốn chạy cảm giác đó. Mà mạnh dạn nhìn nhận nó. Tìm ra nó, tìm ra nguyên nhân khởi sinh ra nó. Và thắm đẫm trong nó với một thời gian có hạn để biết được, cảm xúc của con người nó tuyệt vời bằng nao? Chỉ vậy đó N ạ. Và HB dám sống thật với chính mình, cảm xúc của mình.
      HB rất cám ơn N luôn chia sẻ cùng với HB bằng những lúc "chuẩn lúc" như khoảnh khắc này. Đó không dễ gì tìm được. HB luôn trân trọng và quý mến. XIN ĐA TẠ!

      Xóa
  7. Du o dau tho em cung la va bieu cam, nong bong

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật lâu rồi mới thấy PVD ghé thăm HB.
      Cám ơn anh nhiều và chúc anh luôn khỏe và đam mê.

      Xóa
  8. "Tình của em đã trở thành hơi thở
    Nên nhìn trăng mà đau tựa ...máu nhồi"....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB cám ơn chị!
      Nhiều sức khỏe nha chị!

      Xóa
  9. Trả lời
    1. Thấy em chị mừng. Nhưng em lại vội đi mất rồi. Du ạ.

      Xóa
  10. Trắng đêm ngồi lại chốn xưa nào đó
    Có gió lưng đồi nghe mưa rớt mau
    Ướt mộng cũ,ướt niềm đau năm cũ
    Lời nói ai như ru phiến chua cay.

    Rồi mai sau có lần em tỉnh giấc
    Ngôn ngữ trắng đen mật ngọt tàn canh
    Mộng vẫn xanh nhưng lòng tin gặp nạn
    Cạn bao giờ tiếng khóc của bình minh ?
    ...


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mộng tàn đêm rồi cũng gầy máu đỏ
      Nên môi thơm cũng hõm nhớ vơi đầy
      Người vừa cười nụ thắm mới đâu đây
      Giờ phai lạt như không hề gặp mặt

      Lời than thỉ nghe câu thơ buốt rát
      Vầng trăng máu tụ mộng bạc gom mây
      Trái tim nhỏ cào rách những cuồng quay
      Thành thầm lặng cho tù đày duyên nợ...
      ..
      Rất cám ơn PVD đã ghé sang chia sẻ cùng HB.

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )