1/07/2016

ÔM VẠT BÓNG MÌNH MÀ HỨA CHO SUÔNG




Liếm một vòng môi mà nghe dày lên bao hư hao nức vỡ
Tựa suối đầu nguồn cạn kiệt đến rát khô
Sờ ngực gầy vô tình chạm hũng phiến hư vô
Nơi cháy đen hối tội
Dư âm tình nào hào sảng vung tay đốt, đổi...lúc liêu hoang...

Góc phố hồi xưa đón đưa dày bảng lãng, có sá gì hừng sáng hay mưa đang
Nói nhau rằng: mình phải yêu dài đằng đẵng xuyên suốt đến kiệt cùng
Ấn ngực vào môi mà say nhau đến cuối duyên chung
Sao bây giờ
môi vỡ...
nứt...
bở môi...?

Trong lòng ngực ngoài bốn mươi chất có đủ phận tôi
Sao nhịp tim cứ dội hồi lại....nín?
Khoảng trống không bỏ ngõ len gì vào đó sao đau tận....
Trời ơi...!
Một tiếng nấc than lên thôi sao quá khó
Nén nghẹn đời người trong lòng ngực nhỏ
Môi nhũng nhờn vỡ toạc
Mấy mươi năm...

Hơn nửa đời trôi còn lại gì ngoài dáng hình khô gầy nheo nhúm băn khoăn
Cõng mấy mươi xuân lên vai nên dáng người có khác
Xiêu vẹo hao gầy hay đỏm dáng kiêu căng?
Cũng chẳng biết, chỉ thấy mình xói mòn đến tận chân răng
Nên khểnh khàng, vơ hào quang mà che, mà đội
Cũng không chừng nỗi đau quá nhiều cất không hết, đậy không xong, che không được…
Đành phải dừng thôi... rồi sám hối....
miên di...

Nhìn vào em này! Hỏi rằng anh đã nghĩ được những gì
Khi tình mình ngược lối, quá cũ kỹ vàng thau
Hỏi anh rằng: Có khi nào một nốc cạn chênh chao
Anh còn chút tình , nhỏ thôi, sót lại
Dưới đèn?
Ánh mắt dại mê, lời thề nóng hổi, đôi môi cười giòn như lần mới quen ấy
Của em đâu rồi?
Nhìn đi anh, kia là người đàn bà đứng đấy với trầm thán xa xăm
Như dáng cây sồi, khô gầy, đeo đét, vỡ mục
Dị hình...

Hỏi nhau rằng: Tình hai ngã đã song song
Thì cớ gì dấu yêu kia cứ dày lên hằn vào da, miết vào thịt
Cho rướm máu, cho lệ vỡ, cho im thít riêng em
Còn biết làm gì ngoài liếm trọn một vòng môi
Nghe cho hết những vết đời bỏ lại
Để em biết nếu mai này nếu có thể yêu bằng hết cả tương lai
Em sẽ dán chặt lớp son vừa tô dày lên làm bóng môi lần nữa
Cũng sẽ là lần nữa
Em tự hứa
Quên nhau...!!!

B_H

20 nhận xét:

  1. Yêu tha thiết một đời đắm đậm
    gối phiêu phong bạt đuối cùng trời
    hôm trở giấc giật mình hối sám
    người và ta vỡ mộng đồng sàng

    Cười tha thẩn giữa chiều hôm nắng quái
    bước phiêu di mây gió đón dỗi hờn
    thôi treo trả xưa lời ma mị
    còn quanh hoa thảng thốt rụng phù dung

    Trong lũng ngực còn tàn tro khát ái
    dựng liêu lòng lên hoang địa trần ai
    cũng là chiều ánh vàng rơi mộ địa
    nhập hồn trăng phiêu hốt lộng huyền không...........

    Gõ và gõ,thế thôi,cũng chỉ là con chữ....cùng bạn.Chúc lành HB nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB rất cám ơn QLĐ đã ghé sang chia sẻ và cảm nhận cùng. HB rất hiểu bạn ạ! Những con chữ đôi khi cuốn ta vào với vô thức, vì hình như khi đó nó có cùng tầng gọi. Cũng đành thôi! Bạn nhỉ?

      Trời vẫn cao đẩy bóng ta đồng vọng
      Bằng nắng vàng rũ sức nóng hoa nhiên
      Nhưng thật ra đông gói ta vào triền
      Nên ốm nắng thương những phiên tình tự

      Có gì đâu ngoài câu ca phù thứ
      Ngày đầu xanh ta chất ứ yêu thương
      Bạc mây trời hay bạc gót tình trường
      Nên đứng đấy trổ góc đường dĩ vãng

      Thương lấy ta bằng mùa đông nghễnh ngáng
      Dày áo rồi ôm mình hạc mà đau
      Còn lại gì sau bao trận vàng thau
      Dung dị mấy cũng xanh xao...chất chứa...

      Xóa
  2. Chị! Chị đã quay lại blog, với những bài thơ mang phong cách rất riêng. Em sang mừng chị, đọc thơ và xem những tấm ảnh chị up, có đôi khi em chẳng biết nói gì, chỉ lặng im đồng cảm như một cách chia sẻ âm thầm mà thôi. Em vui vì chị vẫn còn gắn bó với nơi này.
    À, em thích tấm ảnh chị chụp giữa trời tuyết lắm chị ạ. Nhìn chị vừa mạnh mẽ giữa những khắc nghiệt của cuộc sống, cũng vừa bé nhỏ, vừa lãng đãng. Đó là một tấm ảnh rất đẹp mà em đã ngắm nhìn nhiều lần.
    Em chúc chị và gia đình vạn an, hạnh phúc với cuộc sống của mình chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có TD sang chia sẻ, chị vui lắm luôn. Chị không thể nào tả hết nỗi vui mừng trên này bằng con chữ được đâu Du ơi! Nhưng tận sâu nơi tinh thần chia sẻ chị thấy thân thương với em lắm. Rất cám ơn em luôn dõi theo chị và luôn gửi lời chúc tốt lành đồng hành cùng với chị. Chị rất trân trọng em về điều này. Thật biết ơn vì em đã thích bức ảnh đó. Con gái chị nó chụp cho chị đó, chị cũng thích bức đó nữa nên chị mang vào Blog như lưu trữ lại một miền đồng vọng riêng mình.
      Chị mong em luôn bình yên, nhiều sức khỏe, mỹ mãn thành công trong năm mới này, em nhé!

      Xóa
  3. Khen dáng nàng đẹp quá. Thơ thì... ôi chao cũng bởi chữ tình. Bạc tình mà thôi... :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HB cám ơn LL đã quá khen! Thật ái ngại và mắc cỡ nè!
      Luôn bình yên như vốn dĩ nàng nhé!

      Xóa
  4. Thích nhìn nàng ở nơi này, nơi này những con chữ của nàng mới được tung hoành như vốn dĩ
    Luôn an nhiên cho nàng, nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng Tím cũng thế thôi. Bao nhiêu ôn ào, bao nhiêu phiền muộn của lòng chỉ có nơi này là dễ dàng buông xả phải không nàng?
      Rất cám ơn nàng đã ghé thăm HB nhé!

      Xóa
  5. Viết khó và dữ dội như vậy làm sao mà họa đây? Thôi đừng hành hạ con chữ nữa mà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin lỗi VL, vì HB không biết rằng vì những con chữ trên kia đã làm khó bạn tôi. Có bạn qua đọc và cảm nhận là HB vui lắm rồi, bạn đừng ngại nhé!
      Mừng vì bạn đã sang chơi. Luôn dung hòa và lãng đãng nha bạn tôi.

      Xóa
  6. Tôi kể HB nghe chuyện tôi có rất nhiều bạn bè cực thân thiết từ thuở ấu thơ là "Đàn bà đã cũ", người yêu thuở học trò, hồng nhan tri kỷ... và cả những em út thân thiết lứa U50. Tất cả họ đều chung một tâm sự dằn vặt đến xót xa lòng. Tất cả đều chung một câu hỏi: "Đàn ông bây giờ hời hợt và kém mã thượng nên chẳng kiếm nổi một người đủ yêu thương và can đảm để yêu một người Đàn bà đã cũ". Bây giờ đọc bài này của Nàng mà Nguyễn xót xa quá, nghe như mình có lỗi. Chúa cũng chẳng thể làm vừa lòng tất cả mọi người. Nguyễn đã bóp chết con tim rồi. Chỉ còn chút con chữ từ sâu thẳm yêu thương để an ủi cho nhau những lúc chênh vênh giông gió. "Xa xứ chẳng gặp người tri kỷ / Một chút thơ thôi cũng ấm lòng".

    TÔI & NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ.
    Viết cho một người.

    Cảm ơn em Người đàn bà đã cũ.
    Nhưng xin em đừng dằn vặt đến xót xa lòng như thế nữa đi.
    Em như cổ vật trên bệ thờ tình si.
    Tôi là nhà khảo cổ
    Đi tìm những bí ẩn cất giấu trong lăng mộ thời gian.
    Khi năm tháng đã vắt kiệt tất cả.
    Giờ chỉ còn mong manh và dễ vỡ.
    Khiến tôi chỉ cỏn biết nâng niu và bảo quản.

    Cảm ơn em Người đàn bà đã cũ
    Như mụ phù thủy đã hết phép quyền
    Nên chẳng còn biết biến hóa dối gian nhau.
    Những nông nổi ồn ào gió cuốn khi yêu
    Những đắm đuối tuôn trào và lúng liếng có còn đâu… ?
    Chẳng còn gì dẫn dụ làm bùa pháp cho nhau…
    Chẳng so đo toan tính thiệt hơn những có còn được mất…
    Chỉ còn áp đặt và dỗi hờn cáu kỉnh
    Và thích tự tay mình nhào nặn quán xuyến..…
    Sức tàn lực kiệt
    Cây hết nhựa còn đâu mà đâm chồi
    Giá trị thời son trẻ còn đâu mà trói buộc chân ai… ?

    Nhưng tôi vẫn thích đi tìm em… Người đàn bà đã cũ…
    Bởi bản tính đàn ông là thích lao đầu vào gai góc chênh vênh.
    Bởi bản tính đàn ông là thiện nguyện yêu thương và che chở.

    Đàn bà đã cũ như hoang đảo cô độc giữa trùng khơi bão tố
    Chỉ những kẻ đủ bản lĩnh và lì lợm mới thi gan ra khơi đến tận cùng.
    Đến nơi rồi mới biết
    Đàn bà đã cũ là nơi bình yên nhất cho hồn ta trú ngụ.
    Không ràng buộc bất cứ một điều chi
    Chỉ thảnh thơi yêu và lo cho nhau tới phút cuối cùng…

    Tôi cảm ơn em Người đàn bà đã cũ.
    Đã gánh đủ nhục vinh hưa hao ảo vọng…
    Cõng trên lưng cả một đời giông tố những có còn được mất…
    Mắt đã mờ, môi đã nhăn, bàn tay đã sần sùi… Chẳng lo ai vụng trộm….
    Em đã được và mất quá nhiều nên chẳng cao sang viễn vọng….
    Chỉ yêu thương thôi và cần ấy cũng đủ rồi…
    Em đã bỏ lại sau lưng tất cả để biết thế nào là đủ cho hạnh phúc lứa đôi…
    Bấy nhiêu thôi cũng đủ cho tôi yêu Em…
    Đấy cũng là tình yêu đẹp nhất khi ta đã về già.
    Tôi cảm ơn em Người đàn bà đã cũ…

    Dẫu có thế nào thì Nguyện vẫn cầu nguyện cho đời Nàng Hạnh phúc và bình yên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Người đàn bà đã cũ" thiệt tình rồi sẽ cũ nếu như không thể dám yêu thêm lần nữa, tình yêu xưa, thuở ấy...
      Đề trái tim héo úa, ủ mầu thâm đen xơ xác, chất chứa tình sầu rũ rượi
      Không còn được phút hồi sinh
      Đó là tội đồ thiên cổ hay thục nữ hiển hinh?

      Riêng em, người đàn bà đã cũ với thần sắc dị hình
      Không thể chết đi dưới làn áo dày cuộn cứng
      Dưới lưỡi đời phù phiếm lung linh
      Dưới trăm nghìn bạc phận chung tình
      Với em, em sẽ sống dày hơn, yêu hơn nữa cho mình
      Dù chỉ là....tình yêu lẻ bóng...hoang thinh...

      Bàn tay đủ gầy để không sợ chế nhạo, đôi mắt đủ nhăn để không lo họ sở
      Làn da đủ quắt queo nên chẳng màng bợ đỡ
      Lưng đủ còng rồi còn cắc cớ gì chê
      Nhưng trái tim em vẫn nóng hổi chòng chành cho đê mê
      Khi làn yêu xưa dội ngược về góc nhớ
      Có khi nào anh một lần
      Gàn dở
      Đứng trông?

      Em! Người đàn bà đã cũ gàn ngông
      Nhưng trái tim yêu không một lần thôi nhớ
      Một Hà Nội mùa Đông dày xám khói
      Chung nụ cười hằn qua mấy đỗi du miên...

      Mong anh bây chừ được hạnh phúc thông duyên
      Nơi cuối trời có người đàn bà đã cũ nguyện hiền
      Dù chỉ là "ôm vạt bóng mình mà hứa cho suông"
      ...
      N viết hay quá làm HB chạy theo đuối hết cả người lẫn bóng. Nhưng thiệt tình lại cám ơn N lần nữa vì bằng những con chữ của N đã "mị hồn một thoáng xa xưa"...

      Xóa
    2. “Ôm vạt bóng mình mà hứa cho suông”…
      Sao em nỡ để cuồng phong bão tố
      Lớp hờn giận sóng sông hồ cuồng nhớ
      Xô anh về phía đau đáu trông em…

      Vui gì đâu khi thăm thẳm đường trần
      Ta lạc lối chia hai phần chiếc bóng
      Như cánh nhạn bỏ trời đông lạnh cóng
      Ta bay về nẻo hoang vắng… trong tim…

      Đêm Hà Nội ta tìm ngôi sao mộng
      Nguyệt tận lòng le lói bóng em ru
      Hồn viễn xứ và câu thơ nước mắt
      Ta khóc ta hay mưa hắt tim ta… ?

      Thôi em ạ... dẫu là chia hai ngả
      Chưa bao giờ ta có thể quên em…
      Đêm nay nữa ta lặng thầm khe khẽ
      Gọi tên em trong nỗi nhớ trăm năm…

      Vui lên em trong từng chiều có thể
      Dẫu biết rằng dâu bể vẫn còn kia…
      Đời vẫn thế… những có còn được mất...
      Có bình yên nào không vắt những xót xa… ?

      HB à, Nguyễn từng nói với Nàng rằng:

      Cứ ngỡ rằng đã đến đỉnh cuộc đời
      Nhưng cuộc đời vẫn luôn ở phía trước….
      Điều giản đơn vậy thôi… không hiểu được
      Để bây giờ buốt nhói ở trong tim…

      Tất cả vẫn còn nguyên ở phía trước. Hãy tin rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp với Nàng thôi mà. Cố gắng lên…

      Xóa
    3. N luôn dạt dào thi tứ thế này thi HB mừng lắm. Sức viết của N luôn tuôn chảy và mạch nguồn.
      .
      Có những lúc hình như là quên nhé
      Dòng thời gian cứ tình sử trôi qua
      Ngắm chiếc lá khi trên cành trơ trụi
      Mới giật mình va chạm nỗi viễn hà

      Làm sao nhớ khi trăng đêm trốn mất
      Nghìn vì sao cũng mờ nhạt ru đông
      Khe khẽ cuộn làn áo ấm xoa lòng
      Mới biết nhớ nỗi ngủ đông quá nguội

      Hà Nội ấy trong em giờ thành khác
      Bởi mùa đông chẳng ào ạt như xưa
      Thầm lặng nào cho nỗi nhớ giao mùa
      Không khắc khoải mà mặn môi hơn trước

      Nếu được ước em muốn mình lội ngược
      Vào quãng xưa để rón rén ôm anh
      Từ đàng sau với chặt quánh tự hào
      Ừ mà thôi! Em lại vào...cũ kỹ...
      ...

      Xóa
  7. HB ơi ! Nàng đứng làm Vedette cho nhãn hàng thời trang nào đấy ?. Thời trang Cô bé mặc áo đỏ với chủ đề Mùa đông à ? (Áo đỏ chứng tỏ đang có người yêu). Nhưng mà dạo này nhìn Nàng có vẻ hơi bị gầy đó nha. Thêm một hai ký nữa thì chuẩn không cần chỉnh. Nguyễn mê những dáng "chân dài công ty" như thế này lắm., bởi vóc dáng người đàn bà là điểm nhấn đầu tiên khiến đàn ông chết mê chết mệt mà. Đẹp, sang, chảnh và cuốn hút lắm Nàng à.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. N ơi! Cái màu đỏ ấy hả? HB yêu màu đỏ từ thời còn đi học kìa, chứ nói chi bây giờ? N đoán sai rồi, nếu được yêu và yêu như những gì có thể thì HB này không hề vo những con chữ đến tội tình thế kia đâu. Chỉ tiếc là trái tim mình không chịu mở cửa ra thêm nữa, cứ khư khư hình bóng cũ mà tương, thế mới khộ đó N. Được N chia sẻ những con chữ tương đồng tương ái thế này nên HB mới có dịp tuôn tràn ra đó chứ, mà chắc gì người ấy của HB biết được đâu.
      Mà thôi, trong những cuộc biến chuyển đời người HB tôi đã bon chen đủ rồi, nếu có một lúc nào đó ngồi lại nhìn người xưa. Chắc cũng chỉ cười hiền, N ạ!
      Ngày mai này HB tôi còn những cuộc đại phẫu nữa, chỉ mong còn có thể về lại ngôi nhà Blog này để mà huyên thuyên thì đã là HẠNH PHÚC.
      HB cố gắng lắm rồi đó N, không thể tăng cân thêm được nữa. Nhưng HB sẽ không lùi bước đâu ạ, vì có mẹ sang ở cạnh cùng rồi.
      XIN ĐA TẠ!

      Xóa
    2. Nguyễn mừng cho Nàng đã đón Mẹ sang. Chỗ dựa tinh thần vững chắc và an toàn nhất đấy Nàng à. Khi Mẹ Nguyễn mất, Nguyễn thấy cô đơn và trống rỗng toàn phần, tự dưng chán và buông bỏ tất cả.

      Xóa
    3. Vâng, có một niềm tin gì đó rất lớn khi có Mẹ cạnh bên N hén! Rồi một ngày HB cũng như N mà thôi. Hãy nhìn nhận và trân trọng. Rất cám ơn N đã chia sẻ!

      Xóa
  8. Em về thoa lại son môi
    Để nhớ ngày ấy xa xôi lâu rồi
    Để nghe gió thoảng trên đồi
    Mang theo quá khứ bồi hồi bay xa.

    Ghé thăm HB sáng nay.
    Chúc bạn nhiều sức khỏe và nhiều hạnh phúc nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. https://www.youtube.com/watch?v=kABdCEnfigU

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )