1/03/2016

THÌ LÀ ĐÔNG ĐI NGỦ NGUỘI




Hốt một nhúm tuyết bỏ vào lòng bàn tay mà sinh sự
Vo ve, ném chọi hay bổng bay theo làn gió
Để ta còn biết cái lạnh tái tê không nề hà đáng sợ
Như bao lần lỡ chân trần cóng lạnh giữa giá đông
Và lòng bàn tay lúc này cũng đâu màng đến thế sự tê lòng
Vì còn mải mê, hả hê bơi lùa với tuyết....

Ngước mắt nhìn lên đâu đâu cũng một màu ngủ nguyệt
Xám mờ, vỡ bở, hoen ươn...
Vì mặt trời giấu mình, biết đâu đang làm bao nhiêu điều tội lỗi, nghê thường
Giống như dưới dương trần nông nỗi
Để cuối cùng còn biết đường chói loà xám hối 
Lung linh...

Đứng trên tuyết mới thấy mình đã cạn hết những hi sinh
Những mối tình
Những hởi hồ tuổi trẻ, thanh xuân, cuốn hút
Trong làn áo dày cộm lên chắn che từng phiến da lồi lõm
Một màu sì sì nguội ngắt mà bất cứ ai già nua cũng đành nhốt mình vào đó để giấu lại
Kín hơn....

Buông hả hê với tuyết để còn thấy kia là trụi trần cây khóc
Bằng những trận xám mình, oằn lại 
Giữa nhởn nhơ bông tuyết thiên thai
Lá chẳng còn dù là một chiếc để khóc cho lạnh giá dùng dai
Thì là đông đi ngủ nguội...

Cắm gót nhọn trang đài còn sót lại sâu vào lòng tuyết giá
Vẫn còn nghe lún mềm một sức người lan toả
Trên sự đời đã trăm nghìn ngả...can qua
Nhúm tuyết trên tay đã tuyệt thực viễn hà
Để lỏi len đến từng cụm hồn tê tái 
Vỡ nhỏ hành trang...

Mắt cũng mở, tay cũng nắm, chân còn bám lại chặt hơn so với trước kia trong những lần lên chơi cùng với tuyết
Nhưng không ngờ gió giận thốc lên, bổng tôi tê đến cóng người rạp xuống
Nhìn tận tường từng bông tuyết
Cố len lỏi chén no từng thớ thịt ngủ kiệt
Ra bây chừ
Tôi thành tuyết....khác gì đâu?
                                                       B_H
P/s: Dạo rồi HB đánh vật mình giữa công việc và bão bệnh nên không thể truy cập thường xuyên vào Blog. Nhưng từ bây giờ HB sẽ dành một chút cho riêng mình, dù chỉ là MỘT CHÚT.

18 nhận xét:

  1. Cơn xa cách biết bao giờ mới cạn... ?
    Nắng muộn chiều đã chết lịm trên môi
    Tim đang tuyết rã rời tan từng mảnh
    Nghe em buồn ta lạnh lắm em ơi... !

    Nguyễn vẫn nói với HB rằng: "Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà". Ngày nào Nguyễn cũng cầu nguyện mọi may mắn và tốt lành đến với mấy mẹ con Nàng đấy. Hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe HB nhé. Cảm ơn HB đã trở về với trang viết. Nguyễn sẽ họa lại sau.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Buồn làm chi khi cuộc sống vẫn trôi
      Ngồi lại xuống mân bồi hồi cho đủ
      Một chút thôi rồi để vào ngăn tủ
      Làm miền xưa cho thanh tú đời tôi...
      .
      Rất cám ơn N nè! Chúc N năm mới hanh thông, cát tường!

      Xóa
  2. Em luôn có những bất ngờ khi dùng từ ngữ. Cám ơn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và em cũng xin cám ơn chị đã ghé sang chia sẻ và cảm nhận ạ!

      Xóa
  3. Chúc Nàng mùa Xuân thật dẹp nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui chao....lâu dữ lắm rồi nghen...HB tui mới thấy BTG ghé thăm và trở về Blog. Rất vui mừng khi thấy bạn sang chơi!
      Chúc bạn năm mới nhiều sức khỏe và hạnh phúc!

      Xóa
  4. Kéo lê đau qua mòn ngày suy kiệt
    Hóa thành trăng trong vũ điệu thiên thai
    Bện con chữ vớt linh hồn của tuyết
    Để Hà Băng tinh kết giữa trần ai..........

    Năm mới chúc HB nhiều vui khỏe !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất cám ơn bạn QLĐ đã ghé sang chia sẻ cùng HB. Năm mới nhiều sức khỏe và hạnh phúc bạn nhé!
      .
      Bông tuyết trắng rơi giữa trời lơ lửng
      Tôi hình như cũng rơi xuống mông lung
      Dù rét giá không giới hạn lành lùng
      Đành ngước mắt nhìn tuyết bung du viễn...

      Xóa
  5. Tuyết có gì là lạnh lắm đâu em… ?
    Khi cuộc sống còn vạn niềm trăn trở
    Và gió bấc bao giờ thôi buốt giá
    Khi lòng mình là nẻo vắng xa xăm…

    Ta vẫn ước được cầm bông tuyết trắng
    Đo lòng mình bằng những nỗi giá băng
    Đo nỗi nhớ trong từng đêm xa vắng
    Để thấy rằng cần lắm những yêu thương

    Chân em bước trên con đường xa ngái
    Lối về nào ái ngại gót cô liêu
    Ta đau đáu trong từng chiều mê mải
    Tìm gót hài em bỏ lại ngày nao

    Cắn bật máu nghe trào lên hơi thở
    Nỗi niềm đau khi dang dở không nhau
    Bông tuyết trắng phải đâu là buốt giá
    Tại lòng mình hai nửa một niềm đau

    Đêm nay nữa gót sầu em xa xứ
    Ta âm thầm giữ lại ở trong tim
    Câu thơ cũ mộng tìm chùm thu đỏ
    Và hình hài ta giấu ở trong tim…

    Xin em đấy một lần thôi giá lạnh
    Một lần thôi đừng chảnh chọe niềm đau
    Cười lên nhé những dấu yêu ngút ngát
    Cho hồn mình tươi trẻ đến mai sau…

    Ai bảo lấy cái tên Hà Băng cho giá lạnh vận vào người. Nói vậy thôi, con gái nói có là không. Hà Băng nói tuyết lòng là đang nghi ngút lửa khói đấy.
    Ta biết làm gì hơn ngoài những lời cầu nguyện tốt lành và may may đến cho Nàng bây giờ. Và ta luôn tin chẳng bão tuyết nào dập vùi được ý chí và bản lĩnh của Nàng cả. Hãy cố lên, con đường luôn ở phía trước.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì....tại dí bị gì N ui.... Hà Băng đảo ngược là ý của HB đó. Nên nào có kiêng dè sợ sệt gì đâu, với dăm ba dòng tự sự thì chỉ là những con chữ nhỏ múa men để xả stress thôi. Chứ đã là băng rồi thì sá gì tuyết lạnh, N nhờ?
      Luôn chân thành cám ơn N về những lời thơ, bài thơ họa rất ư là cháy bỏng. HB luôn cuốn vào đó như ma mị chính mình để tìm một khoảng vui đùa và yêu chiều sở thích vậy.
      .
      Những bông tuyết nhỏ xiên xiên vào khoảng không cố tìm chỗ bám hờ len lạnh
      Không đủ làm người dương trần e sợ hay lánh xa
      Ta không thể phủ nhận: những hạt tuyết kia rớt rơi từ thiên hà lạnh cóng bao la...
      Ta thử đưa bàn tay trụi trần của mình mà chạm vào em ấy để xoa
      Muôn trùng lạnh
      Anh à!

      Cũng như tình mình chết lịm tự hôm qua
      Nhớ thương mấy cũng nhạt nhòa tàn lụi
      Thương lắm anh, nhớ lắm anh ngày Hà Nội
      Mờ mờ sương đã rừng vang hạnh phúc....

      Bao ký ức không chết đi, không mất đi dù chỉ là một lúc
      Và bao lần em dối gạt chính mình cương trực
      Để luyến thương nguôi dần trong bão nhớ dâng cao
      Mượn phù dung tuyết mở huyệt chôn tình mình xoa bão
      Nào được gì?
      Hay em dày áo che tim...

      Ngước nhìn lên để che nhốt một hình bóng tưởng im
      Nào đâu biết cận đáy nhớ đã trồi tìm quẩy ngược
      Mùa Đông về cùng với bao thiêng liêng điều ước
      Nhưng em một mình hốt tuyết
      Chơi ngông...

      Nói với ai đây để em còn biết mình thật lòng
      Yêu nhiều, đau nhiều đến nghẹn ngào nhịp thở
      Mùa đông về cũng là em ngày đó
      Anh đâu rồi?
      Để tuyết lở
      Trắng trời...??

      Xóa
    2. Chẳng thể nào nói hết được đâu em…
      Khi trái tim đã cầm cố bóng người thương
      Anh mặc cả trái tim mình cúng dường nỗi nhớ
      Chúa chẳng thể cứu rỗi khi hồn ta đã nhuốm tương tư…

      Gió chẳng thôi nông nổi
      Sóng còn mãi ngoài khơi
      Cứ khắc khoải chơi vơi tìm dấu vết
      Ngày em đi bỏ lại bến bờ hoang
      Vì cớ gì ta đã lỡ làng nhau… ?

      Chẳng thể nào nói hết được đâu em…..
      Anh cứ tự hỏi mình
      Hay kiếp trước anh làm nên tội
      Để bây giờ mòn mỏi nhớ xa xăm…
      Anh đã cố giấu em vào nỗi nhớ lặng im
      Giấu nỗi buồn vào ngày tháng không em
      Nhưng chẳng thể giấu được hình bóng
      Người ra đi để sóng vỗ hồn đêm…

      Chẳng thể nào nói hết được đâu em…
      Ta chẳng còn tuổi để thêm lần nông nổi
      Yêu rất thật như hai bàn tay xòe ra…
      Như máu và tuyết…
      Như ngày và đêm…
      Như anh và Em….
      Như nỗi nhớ tận cùng mỏi mòn
      Như ngày vừa tròn con nắng
      Như giông bão cùng con sóng đang xô bờ
      Một phế tích trong tim không rêu phong không tĩnh lặng
      Mà quẫy đạp mà cào cấu bật máu ngang tim.
      Nỗi nhớ ấy là em
      Bóng hình ấy là em…

      Chẳng thể nào nói hết được đâu em…
      Ngày em đi ta thương từng dấu bước
      Hà Nội còn lại gì khi sóng nước cũng chơi vơi
      Còn ngọn đèn vàng vọt
      Chiếc ghế đá cô liêu
      Còn những chiều ta ngơ ngác
      Phiến đá nào còn dấu vết em qua…
      Tết chưa đến mà hoa đào nở sớm
      Anh gói ghém con tim mình trả cho ngày cớm nắng không em
      Trả nỗi nhớ cho từng đêm dằn vặt thao thức
      Trả nước mắt ngày Hà Nội mù sương
      Ảo ảnh đời và bóng hình thật ở trong tim…
      Cứ từng giờ lại nhói đau một nỗi nhớ không lời…
      Chẳng thể nào nói hết được đâu Em… Một nỗi nhớ lặng câm…
      Ta yêu Em… Chẳng thể nào nói hết được đâu…..

      Mỗi khi nhắc đến Hà Nội là con tim ta lại nhói một niềm đau và bùng lên có vậy thôi.

      Xóa
    3. Chứng tỏ một điều rằng: "người ấy" trong tim N đậm sâu đến nhường nào, cũng như "người ấy" của HB (trong tim của HB) đã ngự trị cũng có cùng chung tần số "thét gào dĩ vãng" giống nhau đến kỳ lạ. Hà Nội dĩ vãng của HB ngót ngét gần chục năm rồi mà vẫn chưa thôi cháy bỏng N ơi! Nhờ những sự tương đồng này mà đôi khi HB như suối nguồn tuôn chảy câu từ vậy đó, cũng là nhờ có N. Nên HB luôn cám ơn N về điều này và tất cả!
      ...

      Xóa
  6. Nhìn bức hình cứ như là cây sồi già trơ trụi hay là pho tượng giữa mùa đông. Nàng ngước mắt ước điều gì mà nhìn thương thế hả giời ?.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. N tả hay quá nhỉ? Cám ơn N nhé!

      Xóa
  7. Chị ơi ! Chị của em có khoẻ không ? Mong bình an luôn đến với gia đình mình trong năm mới nầy chj nhé ! Iêu chj.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị cũng dần bình phục, khỏe dần lên rồi Mây. Cám ơn em rất nhiều nhé!

      Xóa
  8. Giữa trời đông mênh mông màu tuyết trắng
    Trăng nguyệt tàn ngủ muộn nhợt màu da
    Thế sự trầm bao con sóng riêng ta
    Còn chút nắng gió cũng lùa đi vắng.
    ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mờ mờ tuyết như rừng xưa không lối
      Chạm chân đời nghe nghìn lối đa mang
      Nghiệp trần ai còn mấy nẻo xiên quàng
      Hay đã hết cho Đông sang tê lạnh...?
      .
      Cám ơn VL đã ghé sang thăm HB nhé! Chúc bạn năm mới nhiều sức khỏe và cát tường!

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )