9/08/2016

HỒN DÁT PHA LÊ


(Ảnh trên mạng)


Vén ngọn hồn pha lê
Nghe tim gầy
Vấp ngược
Bật nghìn thu nhung mượt
Và...lá thác...
Như điên
Ôm cục đá lăn nghiền
Nốt can trường
Chững lại

Những vì sao hằng hải
Có bấu được
Trời không?
Cớ gì đổ dồn giông
Lên tận đầu
Ngọn nhớ
Chân trời chưa trả nợ
Nên lúc cạn
Lúc cời

Mùa tràn đến không lời
Vò tâm người
Mòn xước
Lá hao gầy thề ước
Bằng cấu đỏ
Xám vàng
Ai nước mắt hai hàng
Tuệ tung trời
Nô bộc

Hôm qua là cỏ ngọc
Uống lời hát
Pha lê
Chùm lá chết bên lề
Nát theo từng
Bước nguội
Viên đá kia lầm lũi
Tròn xoáy hạt
Từ tâm

Ai lỡ bước trăm năm
Bằng cúi nhìn
Mắt lá
Sâu trong rừng núi lạ
Tia nắng đã
Hoài thai
Bọt biển vỡ rung trời
Tình pha lê
Vụn nát

Máu tựu thành noãn trứng
Cấy ghép hồn
Thập phân
Lá ngủ giữa dương trần
Ngực đàn bà
Rúm lại
Bàn tay lần mê dại
Lỡ toạc nút
Khai sinh...

Mùa xuống phố đinh ninh
Lá duềnh rung
Cười khóc
Tận sâu từng ngọn tóc
Máu đã ún
Trắng mây
Pha lê vỡ cuối ngày
Bằng vết hằn
Trống rỗng...!!!
B_H

22 nhận xét:

  1. Thôi mà Em…
    Dỗi giận nữa mà chi…
    Vò năm tháng
    Làm gì thêm rụng nhớ
    Ta nuôi em…
    Lời hứa tự mùa xưa
    Bằng máu đỏ
    Tưới lên từng nhịp thở

    Giữa hai đứa
    Ngàn trùng
    Con sóng trở…
    Từng ngày trôi
    Thêm lở lói
    Riêng lòng…
    Ta âm thầm
    Vùi mộng xuống đáy sông
    Để con sóng
    Trong lòng ta ngoan ngủ…

    Trăng có vỡ
    Hay mùa sang vàng úa
    Mưa có buồn
    Hay nỗi nhớ lên men
    Vẫn còn đây
    Một kẻ…
    Chẳng thể quên
    Thả dấu máu…
    Lên gót người xa xứ…

    Câu thơ cũ và lời xưa đã hứa
    Vẫn còn đây máu tứa ở trong tim
    Gót xa xứ Em có còn ngoảnh lại
    Ta còn đây… vẫn chỉ với riêng Em…

    Thì Em hỡi cười lên dù thật khẽ
    Dẫu chẳng che được khóe mắt chân chim
    Để ta biết Em vượt lên tất cả
    Đấy mới là…
    Người ta cất giữ trong tim…

    Dẫu cho tám đắm chín chìm…
    Vẫn còn một lối ta tìm về nhau…

    HB à, những bài trước ta vẫn viết cho Nàng đó, nhưng ta không họa lại đâu. Ta sẽ để dành cho riêng tập “THƠ VIẾT CHO NGƯỜI” ta sẽ dành tặng cho riêng Nàng. Từ điển đời ta không có từ “BUÔNG” nên ta không họa bài đấy đâu. HB hãy tin rằng: Nguyễn luôn nghĩ tới Nàng và luôn cầu nguyện cho mấy mẹ con tất cả những tốt lành và may mắn nhất. Có vậy thôi.


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất cám ơn N vì những lời TRI KỈ này nhé! Dù chỉ là ẢO thôi nhưng trong từng con chữ kia của N, HB đã chắt lọc ra đó là HỒN người vắt kiệt cho thi ca. XIN ĐA TẠ!
      ...
      Vẫn biết chứ sâu trong từng hơi thở
      Lời thầm thì của lá vẫn còn vang
      Dù thu sang lá có đỏ tím vàng
      Thì mặc định đã sẵn sàng run rẩy

      Ai thở than giữa muôn vàng sóng mái
      Thì thuyền kia vẫn tít mãi khơi xa
      Dẫu hôm qua lá có rụng lụa là
      Thì hôm nay sóng dày qua miên trải

      Dù máu nóng bỗng chùng chình băng lại
      Thì hồn tôi như lá dại rụng đông
      Tôi yêu hết những ngôn ngữ cháy lòng
      Và yêu nốt những bão giông đời phủ

      Dù hôm qua tôi thật thà ủ rũ
      Thì hôm nay tình ái nhú như điên
      Bằng con chữ thác theo những ưu phiền
      Bằng tất cả ám ảnh phiên thu ái...

      Xin đừng hỏi tại sao tôi tê tái
      Bởi vì mùa đã đốt cháy riêng tôi
      Thu sẵn sàng vén áo để thay nôi
      Thì hà cớ tôi đứng ngồi lơ đễnh?
      ...

      Xóa
  2. Phận người là lá mỏng
    Sao mấy kiếp hồi sinh?
    Lá trên cành níu vịn
    Xao xác nữa hồn trần

    Kiếp người mấy phân vân
    Sao hồn còn vương vấn
    Pha lê dường trong suốt
    Sao đuổi mãi sóng dồn

    Hồn đau như cỏ sướt
    Ngực căng nuốt đường cay
    Hồn phiền muộn gió lay
    Dứt hồng trần không nỡ

    Nên tim hoài nức nở
    Tan vở, phiến can trường
    Thôi xếp lại tình vương
    Vô ưu miền băng phiến

    Tim nguội, đá ngoan hiền
    Chìm trong giấc ngủ yên
    Băng cất giữ niềm riêng
    Chờ xuân thay màu lá
    ...
    HB viết khó quá đi! Những gì ẩn sâu trong con chữ thật không hiểu hết được.
    Nhẹ tay một chút HB ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. VL ơi, lúc viết HB không chững lại được hồn mị dại của mình. Nên câu chữ kia nó tự nhiên tuôn ra thôi. Xin lỗi vì đã làm cho bạn mình phân vân nhé! Nhưng VL vẫn họa lại đến rát từng nút gõ đấy thôi? Giờ thì ai đổ cho ai nào? Hihihi....
      ...
      Có một khi ngồi xuống
      Máu đã nhỏ
      Dày chân
      Có một khi lưng chừng
      Hơi thanh tân
      Vội ngột
      Có một khi ủ dột
      Máu tự cắn
      Nứt môi

      Ngày lá đổ dày đời
      Ai vu vơ
      Lượm nhặt
      Ngày chân chim phủ mắt
      Tâm bỗng nhẹ
      Như mây
      Ngày viên đá tròn xoay
      Là dòng sông
      Tự sát
      Ngày em buông câu hát
      Biển dồn sóng
      Lên mây

      Vừa là khúc thi say
      Lại rồi dày
      Nghiệt ngã
      Ánh trăng tròn hơn má
      Vụt cắt nửa
      Vành yêu
      Biển lặng sóng tiêu diêu
      Ai ngờ cời
      Phong tố...
      Một bàn tay thu nhỏ
      Túm ngực khóc
      Núi non...

      Và một nốt lặng son
      Hào sảng triền
      Vụn vỡ...!?
      ...

      Xóa
    2. Thì cứ ngồi đã sao?
      Dù cơn đau chất ngất
      Mắt khô dòng nước mắt
      Nhìn trời xanh vẫn xanh

      Có đôi khi lưng chừng
      Lòng phân vân tự hỏi
      Tim đau nhiều có mỏi
      Nhịp đập vẫn hoan ca

      Ngày mưa dường ủ dột
      Ngột ngạt lối đường đi
      Hồn thả lối miên di
      Không gian dường như mở

      Lá rơi nhiều lại hỏi
      Phải ? Dìu bước chân mềm
      Nâng hồn thơ thức dậy
      Câu thơ cuộn như mây

      Em ơi! Em có hay
      Đời trong hay vẩn đục
      Lá vẫn đổi theo mùa
      Hết mưa trời lại nắng

      Can cớ em mặn đắng
      Nghĩ rồi nghĩ triền miên
      Hồn ngây dại u phiền
      Và tôi thì chẳng yên
      ...
      Rỏ rồi nha! Ai dồn ai HB.

      Xóa
    3. Đó là câu thơ nghiền
      Tình em thành nát vụn
      Lời hồi xưa ai hứa
      Trôi dạt chốn mông lung

      Qua đi thời son trẻ
      Ngực lại gầy hơn mây
      Đàn bà thành truyện kể
      Bằng vóc ngữ hình hài

      Đâu rồi chiếc lá óng
      Vàng hơn cả môi non
      Đôi giày xưa chững lại
      Lỡ rồi đế cũ mòn

      Trời có mưa trút nước
      Trăng có vạnh như duyên
      Lời nguyền yêu vỡ nguội
      Dưới mắt lá lụy phiền...
      ...
      HB theo VL đuối rồi nha! HB còn bận từ bây giờ cho đến hết năm, may ra mới cải thiện được việc làm và sức khỏe nên ít vi vu ở đây, có gì bạn thông cảm nha. Báo trước sợ bị trách, hihihi...

      Xóa
  3. Lời thơ như mật ngữ
    Xé riêng ra từng chữ
    Rồi ráp lại thành câu
    Đọc,vẫn ngồi ậm ự

    Hay,thì thực là hay
    Thi ngôn,ngẫm càng cay
    Và không là khách rượu
    Quái lạ,lòng đã thấm say.....

    Chúc HB an lành !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đời là câu mật chú
      Phủ sát từng sắc na
      Dù chỉ là chớp mắt
      Ta phải cúi thật thà

      Câu chữ dẫu xa hoa
      Nhưng đời không ướp mật
      Đôi lần ta góp nhặt
      Chất rồi trút cuồn phong

      Ru chùng lại nỗi lòng
      Làm hành trang tiếp bước...
      ...
      Cám ơn QLĐ thật nhiều!

      Xóa
  4. Trả lời
    1. HB cám ơn chị VST luôn động viên em và chia sẻ cùng!

      Xóa
  5. Chị! Em thấy chị bên nhà anh VL vội sang thăm chị. Mừng chị đã vượt qua những bất trắc của cuộc sống và quay lại đây với bạn bè. Chúc chị và hai cháu luôn khỏe mạnh, bình yên và hạnh phúc chị nhé!

    Chị bỏ trang thơ lâu lắm rồi mà làm thơ lại vẫn hay và bay bổng đến thế. Thế mới biết hồn thơ của chị vốn dĩ bao la bất tận.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật lòng là chị rất mừng khi thấy em ghé thăm. Hôm chị về blog có đảo vòng thăm bè bạn một lượt nhưng chẳng biết em ở đâu để đến thăm nên thấy em ghé lại đây chị vui dữ lắm. Chị cám ơn em đã gửi lại lời chúc nhé!
      Con tuổi của cuộc người đôi khi nó gàn dỡ ghê gớm lắm em. Chị cũng đã cố hết sức mình để vượt qua. Và rồi sau mỗi chặn vượt qua hồn mình lại cơi nới ra thêm một mớ thênh thang tinh ngữ. Chị vắt vẻo lên trang blog nhỏ này như minh chứng cho những gì đã đi qua đó em.
      Chúc em nơi đó luôn có nhiều khoảng rộng tinh thần, có nhiều yêu thương gắn kết và nhiều thật nhiều những thi vị nhân bản tâm hồn.
      Luôn thương mến em!

      Xóa
  6. Có chị về đây rồi em cũng bớt cô đơn , cuộc sống nầy vội vả tất bật lắm , không cho ta ngồi lâu để ngắm lại mình , một chút nhỏ tìm về nơi nầy ...Chị em mình có nhau khoảnh khắc rất quí chị nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi đó em, dành một chút thời gian cho bản thân đối với chị bây giờ khó quá. Nên đôi khi trở lại nơi này rồi nhưng không thể dung hòa được, âu cũng là cái phận. Nhưng có em luôn đến thăm, chia sẻ thế này làm chị cảm thấy ấm áp lắm. Chị cám ơn em thiệt nhiều!

      Xóa
  7. Bỗng có hôm em về qua phố lạ
    nhá nhem đêm vài giọt nắng đã tan
    Làn khói hát vài câu nhẫn nhịn
    Chút đầu môi mật ngọt rót thủng tim

    Còn đó chim bay
    hay còn đó mây trời
    chút ảo giác
    pha cùng mùa mưa cuối
    để muối mặn không gừng cay trần tục
    thế giới nầy ẢO tựa trời đêm
    Em lim dim va tim vào lời nói
    còn đâu đây một biển cả dối gian

    Khi ngày tháng tràng giang mộng dữ
    Ngôn ngữ cũng phù trầm mệt lữ chiêm bao
    Người về lòng có nôn nao
    Nghe pha lê vỡ nghẹn ngào tiếng ca.

    Ghé thăm HB và chúc nhau vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. https://www.youtube.com/watch?v=s4jYAv8HHTk

      Xóa
    2. HB chưa cài đặt lại blog nên không thể hiển thị youtube DPV ơi. Hôm nào rãnh HB sẽ chỉnh trang này lại may ra có thể, xin lỗi bạn nhiều nhé!

      Xóa
    3. Biển đời vàng đá lao nhao
      Nên câu thơ cũng va vào cũ xưa
      Ai còn một chút mộng thừa
      Toạc mây để gió vui đùa cùng trăng

      Nỗi mình chưa thốt với rằng
      Ba sinh đã cuộn nhọc nhằn phủ đêm
      Pha lê vỡ giữa môi mềm
      Yêu thương từ tạ trăng chìm giữa giông

      Câu từ vút ở mênh mông
      Loãng lời nhung lụa thành không...mất rồi...
      ...
      Cám ơn bạn PDV đã chia sẻ với HB nhé!

      Xóa
  8. " Máu tựu thành noãn trứng
    Cấy ghép hồn
    Thập phân
    Lá ngủ giữa dương trần
    Ngực đàn bà
    Rúm lại
    Bàn tay lần mê dại
    Lỡ toạc nút
    Khai sinh..."

    Thời gian đã chứng minh
    Khóe mắt
    Nhàu năm tháng
    Nét thanh xuân
    Lắng cạn
    Mời gọi
    Toàn nếp nhăn
    Mà sao cứ
    Khăng khăng
    Đốt tình
    Trong ly biệt
    Nhoi lên
    Vùng ngực chết
    Tim cứ gọi hồi sinh
    Mà chẳng có bình minh
    Để mắt môi
    Khát cháy

    Đời
    Niềm vui đâu chẳng thấy
    Chỉ toàn
    Xót với xa
    Đêm
    Tĩnh lặng
    Đàn bà
    Hạ màn
    Mùa thay lá
    Thấy lòng
    Tê tái quá
    Rót mình vào hư vô
    Mặc cho sóng
    Cứ xô
    Bóng lùa cong
    Vách nhớ
    Phập phồng
    Buông núm hở
    Để đốt nút
    Khai sinh
    Người về đâu?
    Chứng minh
    Tại đêm tàn
    Duyên phận

    ...
    Đọc khổ đó của Nàng nghe xa xót quá... thôi thì lại trút vào hư vô cho bóng mờ dĩ vãng.
    P/S: ta vẫn nhớ "Cục gạch" đã xếp với nàng... nhưng có lẽ...vẫn là xa ngút ngàn... hic hic

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hy vọng nàng vẫn còn ở Vn. Nhưng nếu không thì cũng hẹn nhau về cùng một ngày nàng nhé!
      ...
      Ai bảo đời là phận
      Chỉ nhi nữ
      Rướn đau
      Người từ chốn hanh hao
      Khói thuốc cày
      Tóc trắng

      Sau những cơn mê trần
      Áo ngắn tà
      Củn lại
      Ngực đàn bà mê mải
      Thoi thóp ánh
      Trăng đêm

      Đời khai sinh được khóc
      Khi ấn nút
      Về không
      Tự dưng cười ngạo nghễ
      Hỏi gì cớ
      Tan bồng?

      Bóng có đùa nghiêng ngã
      Tóc có rối
      Xác xơ
      Đời vẫn gầy sấp ngửa
      Hình pha lê
      Nhỡ mờ...
      ...

      Xóa

Chú ý: chỉ cần dán link vào, không cần gõ thẻ khi post:
- Hình (file có đuôi: jpg, jpeg, png, bmp, gif ),
- Nhạc (file có đuôi: mp3 hoặc từ trang web nhaccuatui ),
- Video (từ Youtube )